'' Thiên..... Ta có lỗi với ngươi... ''
Nghe hắn nói
vậy, lòng nàng chợt xót xa đau đớn,.... Tại nàng mà hắn hi sinh bản thân
mình... Hắn chịu nhiều vết thương như vậy cũng vì nàng, sao nàng có thể
phụ lòng hắn được?
Giờ đây, chắc tim nàng cũng có câu trả lời rồi... Nhưng...
Phải! Điều quan trọng nhất là bôi thuốc cho hắn, để hắn nghỉ ngơi.. Nếu không Nhược Thiên
- Hắn sẽ không chịu được mà chết mất thôi...
'' Để ta tìm cách giúp ngươi bôi thuốc! '' Nàng mở miệng ra thật quan tâm, ôm chặt hắn an ủi...
Lòng y lúc đó chợt thắt lại.... Y đau.... Chứng kiến nữ nhân của mình trong
vòng tay với người khác như vậy... Quả thực y khó tránh khỏi, mặt y tái
xám lại.. Y muốn tách họ ra, chạy đến bên nàng:
- Nếu nàng muốn hắn được bôi thuốc, thì tầng 2 có đấy, có cả giường
ngủ... Bây giờ chúng ta cùng nhau mở cửa tầng 2 đi..
- Giọng y có chút
nghẹn ngào, đặt tay lên vai nàng, nhưng dù y nói mấy lời đi chăng
nữa... nàng... vẫn không chịu xa lìa hắn...
- Nhưng... ai sẽ chăm sóc cho Thiên..?
- Nàng ngẫm nghĩ một hồi, nhìn y hỏi lại...
- Hắn sẽ tự vượt qua thôi.. Nàng yên tâm...
- Thật sao?
- Nàng hơi nghi ngờ, ngước đôi mắt thùy mị ấy lên, lòng bây giờ có một cảm xúc khó tả...
Được! Vậy nàng phải cùng y kết hợp mở cửa tầng 2 rồi, nhất định lấy thuốc và để hắn nghỉ ngơi... Còn không làm được, hắn chắc sẽ không qua mất...
Vũ Phong cùng Nguyệt Minh đi cùng nhau tới cánh cửa tầng 2, nhưng có vẻ ám
khí của nó đã lộ ra hết, vừa tới gần thì hai người họ đã cảm thấy hơi khó hô hấp, còn nếu là người thường... đã chết ngạt rồi.
Quan sát kỹ cánh cửa, nàng với tay cố mở ổ khóa, nhưng bỗng bị một ma lực vô
hình đẩy ra xa, nàng ngã xuống đất, mặt nhăn nhó lại...:
- A...
- Nàng có sao không?
- Y thấy vậy liền chạy nhanh tới, đỡ nàng rồi ôm eo
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!