Chương 39: Ngoại truyện 4

- - -

- Đôi chút nói về cách xưng - - -

-- Phong Hàn Nhược Thiên

- Hắn

- Lâm Nguyệt Minh

- Nàng

- Hắc Vũ Phong

- Y

* * *

Buổi sáng.

Bây giờ ở vương quốc bóng đêm tuy là ban ngày, nhưng bóng tối vẫn bao trùm

lấy nơi đây. Lấp lánh sau những đám mây không rõ hình thù là những ngôi

sao sáng đổi ngôi lấp lánh tạo ra ảo giác sắc màu do những vị thần của

vương quốc tạo ra để làm đẹp cho chính nơi mà họ sinh ra. Mặt trăng vẫn

còn hiện lên to lớn và vàng rực trước đôi mắt ngọc đẹp mà nàng đang đưa

nhìn sau tấm màn cửa sổ của phòng.

Nàng

đang ngồi thẫn thờ trước ghế, ánh mắt có vẻ rất xa xăm, nhìn đi đâu đó vô

tận, không điểm dừng. Ký ức mơ hồ, quá khứ, tương lai, hiện tại, đều lộn xộn làm nàng phải ngỡ ngàng không thể thoát khỏi những khó khăn đau đớn

trong tâm trí. Từng đợt nếp nhăn nhó trên trán nàng dần đổ xô lại, nàng thấy khó chịu lắm, khi mà không giải đáp được điều trong lòng bây giờ.

Tại sao vương quốc bóng đêm lại có ánh sáng, chẳng phải đã gọi là bóng

đêm thì chỉ toàn bóng đêm sao? Rốt cục chuyện quá khứ của vương quốc này nàng có biết hay không? Hoặc là nàng không thể nhớ lại...

Và nghĩ rồi, nàng lại nhìn ánh trăng mờ ảo giữa làn sương mỏng nhẹ thanh

khiết, nhưng không thể che bớt nỗi niềm tò mò khôn xiết của mình. Ánh

trăng đó làm nàng nghĩ về hình ảnh của người tên là Vũ Phong, cái nam

nhân mà nàng đã gặp hôm qua, nàng cảm thấy quen thuộc, nhưng cũng khá bỡ

ngỡ. Vì hình như trong quá khứ đã có điều gì đó....

Đang ngồi yên vị trên ghế mềm, nàng bỗng nghe tiếng bước chân nhẹ đến, nàng đã đoán ra ngay đó là Tiểu Phi, vì chỉ có cô là người dịu dàng như thế. Cũng vừa lúc cô định gọi công chúa, không ngờ nàng đã quay lại trước, nhanh

miệng tươi cười nhẹ nhàng:

- Tiểu Phi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!