Gửi người con trai tên Hoành: Anh phụ tình em, tại sao anh nỡ
?... Em hận anh... Rất hận một người đã khiến trái tim em, vừa mới yêu
được, lại bị rỉ máu. Con trai là loại như thế sao? Haha * cười trong nước
mắt *. Xin đừng ai ngu si như mình, thật là ngu ngốc khi tin vào tình cảm
của lũ con trai! Chỉ đáng là rác rưởi.
_ Tâm sự nhỏ của Tiểu Yên _
Xin lỗi làm gián đoạn truyện, tác giả bị thất tình... giờ rất buồn.... Có lẽ
chap này viết trong đêm khuya thật không ổn... Nhưng thực sự không còn
tâm trạng, thôi thì viết cho xong...
* * * Sáng hôm sau * * *
Buổi sáng nó cùng hắn thức dậy, khí trời se se lạnh, mới hôm qua còn
nắng chiếu ấm áp đó mà, gió nhẹ thoảng qua lay động cành cây để lộ
những giọt sương mai trong vắt trên lá. Khắp một vùng biển mờ mờ trong
sương sớm. Ở phía Đông, không thấy mặt Trời mọc, mà nó lặn đi đâu mất
tích..... Nhưng trên không, từng đám mây trắng trôi nhè nhẹ.... Từng hình thù khác nhau... Vẫn đang thi nhau chuyển động, là do gió thổi làm bay...
Rồi nó bước ra, đi bên cạnh hắn, nhìn qua hắn với ánh mắt có gì đó hơi thẫn thờ, hắn cũng nhận thấy, quay sang:
- Em có chuyện gì hả?
- Không..... Chỉ là thời tiết lạnh, hơi buồn....
- Ừm... Sao hôm nay không thấy nắng nhỉ?
- Hắn run run, tự mình hỏi...
- Chắc sẽ có một chuyện buồn....
- Nó vô hồn nhìn khung cảnh ở ngay trước mặt, nói đan xen tiếng thở dài....
Hắn nhìn nó. Chợt thấy một tia buồn bất tận trong ánh mắt. Linh cảm cho
thấy nó không được vui... Thực sự đã xảy ra chuyện gì đó rồi.... Nhất định hắn phải hỏi nó cho ra lẽ mới được..
Vả lại, là vợ chồng mà, thì phải chia sẽ ngọt bùi cay đắng cùng nhau chứ... Như thế mới hợp đạo lý...
Hắn ôm nó, vuốt nhẹ mái tóc mềm dịu, thủ thỉ bên tai:
- Đừng buồn, không anh sẽ buồn theo...
- Ừm. Không buồn nữa.. Chúng ta ra biển chơi được không?
- Nó gật đầu,
rồi nhìn hắn vẻ năn nỉ. Nó muốn đi dạo với hắn, nắm tay hắn bước nhẹ
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!