'' Chỉ còn một ngày thôi, công chúa.... công chúa... công chúa...''
'' Một ngày nữa thôi...'' Tiếng vang ấy vẫn vọng lại, liên hồi. Như ám ảnh
nó, nó lắc đầu liên tục, bịt tai không muốn nghe, hét lên:
'' Đừng nói nữa mà''
'' Tôi không muốn nghe....''
'' Đây là sự thật...''
'' Không... không phải...''
Đang canh bốn, nó bỗng dưng tỉnh dậy, mồ hôi nhễ nhại toát ra.. Chợt kéo chăn
lại che hết những chổ ''kín'' của cơ thể.... Thật tình, sao lại trần
truồng như vậy chứ?
Nghĩ về nó rồi lại nghĩ về cơn ác
mộng vừa nãy....... Tại sao nó lại bị như vậy chứ? Đột nhiên tim nó đập
thình thịch, thắt lại rất chặt. Nó có vẻ rất đau đớn....
Nhìn hắn ngủ say, nó không biết làm gì cả, ôm cơn đau quằn quại khó chịu trong lòng.... Sao lại lần nữa nó mơ thấy một cơn ác mộng như vậy? Chẳng phải thời gian vừa qua nó rất là hạnh phúc sao? Luôn có những giấc mơ đẹp
mà bây giờ lại... đây là đêm tân hôn của nó mà lại thế sao?
Muốn gọi hắn, muốn kêu tên hắn mà không được.... Rốt cục do cái gì chứ??? Cứ như bị cái gì chặn nghẹn ở cổ họng vậy....
Nó ngủ không được, cố đi từ từ tìm nước uống, ực một cái, nó lấy lại tinh thần, rồi thở dài, miệng than vãn:
- Thật là kỳ lạ... Minh Anh ơi Minh Anh..... Mày rốt cục đã làm gì sai rồi? Lại mơ thấy giấc mơ đáng sợ đó??
- rời xa anh Khải hả??? Một ngày nữa sao?
- Buồn cười quá. Giấc mơ điên rồ!
Nó phán những câu nực cười, rồi tự nhìn mình trong gương, nó mặc lại quần
áo, rồi đi ra biển. Nó muốn hít thở không khí trong lành một chút, để lấy
lại tinh thần ổn định. Nó thực sự mệt mỏi với những chuyện này quá
rồi....
- Quả nhiên, biển bây giờ vẫn không huy hoàng lắm....
Nó cảm thán, khi vừa nhìn vào mặt biển... Một màu đen tím nhạt nhạt... Chứ không xanh như bình thường vào ban ngày.....
Đột nhiên, có tiếng gọi..... Nó giật mình quay sang, rốt cục là cái gì?
- Minh Anh, làm gì đó vậy?
- Ơ..... Anh.... Minh Phong? Anh hai.... sao anh lại ở đây?
- Nó quay
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!