Chương 31: (Vô Đề)

* * * Buổi chiều- 5h30 * * *

- Vợ ơi, hôm nay vợ đẹp lắm đấy

- Vừa đến bãi biển của tuần trăng mật, Kỳ Khải từ từ đưa bàn

tay ôm lấy Minh Anh từ phía sau. Mang một sự hạnh phúc xen lẫn vào từng

cảm nghĩ. Quả thực là bây giờ Khải cảm thấy như đang trên thiên đường

vậy, được ôm người mình yêu một cách tự nguyện, và không bị tuổi tác ''cản trở''.

- Em đẹp bình thường, như mọi ngày đều vậy mà

- Nó quay lại, tươi cười, nhưng đầu hơi nghiêng qua làm vẻ đáng yêu.

- Không, tại hôm nay rất đặc biệt. Nên anh thấy đẹp hơn mọi ngày.

- Đó là do anh nghĩ. Em vẫn thế.

- Nó nhíu mi.

- Thôi được rồi, em cãi bướng quá. Đi ăn tối nhé!

Nói rồi, Khải dắt tay nó đi qua một bãi cát trắng, rồi đến nhà hàng Hải sản

gần đó. Không khí lúc này thật trong lành, gió mát lùa qua làm cho lòng

người khoan khoái lạ thường. Bãi biển trở nên thật tươi đẹp khi có một

đôi vợ chồng trẻ đang tươi cười ngồi trong một nhà hàng vừa nói cười vừa ăn uống. Họ rất đẹp đôi! Ngay cả thời tiết cũng tán thành và ban cho họ ít nắng nữa, dù bây giờ đã gần hoàng hôn rồi. Từng tia nắng chiếu xuống chỗ họ, làm cho một vùng trở nên sáng rạng rất kỳ diệu.

- Ăn cái này đi.

- Minh Anh mỉm cười thật duyên dáng, ân cần gắp cho chồng mình một con tôm ''to'', chín đều và hồng rực, thơm nức..

- Không, anh bị dị ứng với....

- Hắn nhăn mày xua xua tay, như kiểu coi nó là một món ăn ''kinh khủng'' nhất chưa từng thấy.

- Hừ.... Sao không nói trước, vậy em ăn

- Nó bĩu môi, rồi ăn luôn.

- Em thật là..... đối xử với chồng như vậy hả?

- Đó là việc của em.

- Nhưng em là của anh, thì em thuộc quyền sai khiến của anh nhé.

- Kệ anh. Mắc mớ gì em chứ?

- Nó nhíu mi, định đặt đũa xuống đứng dậy về

khách sạn.... Không ngờ bị tay hắn kéo lại, hắn cất tiếng trong dịu

dàng, năn nỉ:

'' Xin lỗi vợ mà.... Ngồi xuống ăn tiếp đi, đói là chồng không chịu trách nhiệm đâu nha...''

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!