Nắng chiếu rọi xuống cảnh vật ngay trước mặt. Minh Anh bước lại gần
hắn, nơi yên tĩnh sau nhà thờ. Là một khu vườn đầy những cái cây cổ thụ
, từng chiếc lá vàng rơi xuống.. Rụng theo cơn gió mát vô tình.. Đôi khi
còn có tiếng chim hót, và cũng có cả tiếng hú từ đâu đó xa tận chân
trời...
Hắn vẫn đang ngắm nhìn nước trên
dòng sông nhẹ nhàng chảy về một nơi nhất định... Là cội nguồn của
chúng.... Còn hắn, thẫn thờ nghĩ về bản thân, cội nguồn của hắn là từ đâu?... Chính là hoàng tử của Trái Đất sao? Thật khó tin... không ngờ hắn
không phải là người thường..
Không khí
lúc ấy trầm hẳn, hắn nghe được hơi thở của nó đang kè kè ở sau, nhưng vẫn
làm như không biết gì... Nó chợt run lên, và cảm thấy lạnh lẽo vô cùng, bất chợt nó ôm hắn từ sau, vòng tay siết chặt hắn lại..... Nó làm như là mấy
năm rồi không gặp vậy...
Hắn cảm nhận
được sự ấm áp đấy, môi nở một nụ cười, nhưng ánh mắt vẫn hơi đơ ra, quay
lại nhìn nó, tay thân mật xoa đầu thật nhẹ, với một cử chỉ như nhớ nhung
người tình, cất tiếng dịu dàng:
'' Minh Anh..''
''..'' Nó không nói gì, mỉm cười nhìn hắn. Chớp mắt thật nhanh rồi ôm hắn
tiếp, một thứ gì đó, đã làm nó phải ôm hắn như vậy... Là cảm xúc của trái
tim..
'' Em gái..... nuôi của anh... đừng
ôm anh nữa, thở không được...'' Hắn buông nó ra, vỗ vai nói.. nhưng ánh
mắt hơi buồn.. từ em gái ấy khó nói lắm..
'' Đừng gọi em là em gái, em không phải em của anh...'' Nó lắc đầu, giọng bướng bỉnh.
Nó nhìn hắn, hắn cũng nhìn lại nó. Hai ánh mắt giao nhau, thật sự chằm chằm
và dính lấy nhau. Hắn bất chợt thở dài, và rồi ôm nó bất ngờ:
'' Anh biết, em không phải em gái anh.... Anh không cùng huyết thống với em mà...''
'' Ừm... ừm... đúng rồi... Anh là Hoàng tử của Trái đất.... là một hoàng tử...'' Nó cười, một cách khổ sở..
'' Đừng rời xa anh nữa nhé, nếu không anh không sống nổi đâu...''
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!