Chương 27: (Vô Đề)

'' Em vào đi ''

- Hắn với nó vừa dừng tại cửa biệt thự thì hắn dừng lại, thả bàn tay nó ra, lòng có chút hụt hẫng, hắn muốn nắm tay nó tiếp, nhưng đoạn đường ngắn sao nắm hoài được....

'' Ừm, anh về trước đã, tôi còn muốn ngắm cảnh '' Nó thản nhiên gật đầu rồi nói, ngắm cảnh hay là ngắm hắn đây nữa nó cũng không biết.... Chắc là ngắm hắn!!

'' Em đừng có xưng lạnh lùng vậy nữa, anh em đi mà ''

-Hắn bỗng nhiên buồn bã, nhìn nó với ánh mắt đáng thương. Quả thực nó làm như hắn với nó là người xa lạ, làm hắn ăn không ngon ngủ không yên luôn ý chứ!

'' Ờ, em biết rồi, anh về nhanh lên, không mẹ em mắng đó ''

- nó gật gật rồi đẩy hắn đi, hắn gượng cười vẫy tay rảo bước, nó đứng đấy nhìn bóng dáng hắn khuất dần sau 1 phút, lòng hơi buồn, hắn đi nhanh thật! Nó chưa kịp ngắm nữa mà...

Định quay vào nhà thì có tiếng gọi nó, nó giật mình ngoảnh lại, là ai thế? Nó ngạc nhiên khi đứng trước mặt là nhỏ, bà chị Nhi đây mà...

Chị ta coi bộ ăn mặc ''kín đáo'' gớm, quần ngắn, áo thun mà cũng hở bụng với chân, xứng đáng làm..... Dân chơi siêu cao cấp =vv.. Nó cũng khiếp lun~ Ra đường mà dám.....

'' Đến đây làm gì? Sao biết nhà tôi? ''

-Nó hỏi, rồi nhìn nhỏ với ánh mắt khinh bỉ, xét từ dưới lên trên, từ trái sang phái, chị ta cũng cao bằng nó thôi, nhưng não ngắn quá mà... Còn quần áo ngắn hay không nó không quan tâm, vì trang phục không nói lên tất cả..

'' Tao muốn nói chuyện với mày ''

- Nhỏ Nhi chớp mắt nhanh thoắt vẻ gian tà rồi môi cắn chặt, hình như nhỏ gần bị mất kiểm soát rồi, muốn đánh nó nhưng không được, sợ bị ai nhìn thấy thì toi..

'' Nói đi ''

- Nó cười nhạt nhẽo, hất tóc, rồi nói tiếp:'' Về chuyện anh Khải ''yêu quý '' của tôi hay là về chuyện chị Nhi

đây 'nói xạo', bảo người ta đánh tôi nhỉ ''?

'' Câm đi, mày đã cướp Khải của tao chỉ trong nháy mắt, còn làm tao bị 5 Fan ruột phản bội, chỉ vì tao nói sai sự thật một chút. Mày thấy mày thế nào? Có phải là đáng chết không? ''

-Nhỏ trợn mắt kể lể tội tình, trông mà đáng thương phát sợ, đáng thương quá nhỉ..? Thật giả tạo!

'' Tôi cướp Khải đấy, nhưng mà chị cũng xạo quá, nên tôi cho chị biết mùi vị khi động vào tôi thôi ''

-Nó ngây thơ, rồi hồn nhiên nhìn vào mắt nhỏ...

- Chát!.. Tội nghiệp nó, bị nhỏ tát rồi, nhỏ vừa độc mồm vừa độc tay, thật đáng chết, hừ... Nó sẽ trả thù, dám đánh nó hả? Đúng là....

'' Chị tát tôi à? Vậy để xem tôi trả cho chị bao nhiêu cái tát cho cái vừa rồi của chị nhé! ''

-Nó nhếch môi, sau đó mắt từ từ chuyển sang một màu đen xầm tối, nó giơ tay lên cao... rồi lấy đà...

- Chát, chát, chát chát, chát

- Nó trả lại cho nhỏ 5 cái tát, công nhận nó tát nhỏ rõ đau, làm mặt nhỏ méo xệch, cả 2 bên má đỏ ngây làm nó thêm vui, hả hê cười...

'' Mày... hừ... Mày dám... Tao liều mạng với mày ''

- Nhỏ tức điên lên, nhìn nó căm hận, sau đó nhào về phía người nó, thực sự nhỏ gần mất trí rồi, bị nó làm mất danh dự, mất người mình thích, mất Fan... Sao không tức cho được!

Chợt, khi nhỏ nhào đến thì nó nắm chặt lấy cổ tay nhỏ, sau đó khẽ mỉm cười độc ác, nó dùng ánh mắt ác độc nhìn nhỏ, sau đó nói:

'' Mày là người duy nhất biết, tao có ma pháp, cưng ạ ''

Nhỏ đơ ra không hiểu gì? Nó nói cái ma gì vậy? Hay nó bị ảo tưởng sức mạnh? Nhưng... mà nhỏ đang trông mong xem thử nó định làm gì..

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!