Chương 25: (Vô Đề)

'' Yên Linh, nàng ở đâu? '' Tiếng hắn vọng lại phía xa làm nó thức giấc, nhìn quanh thì toàn là bóng tối, ở đằng kia hắn đang nhìn nó chăm chú, một chút gì đó xót xa, nó lấy tay vẫy vẫy:

'' Ta ở đây mà... ''

'' Không... nàng đã mất tích rồi, nàng chết rồi... ta sẽ chết cùng nàng '' Hắn lắc đầu, lùi lại về sau, dần dần bóng dáng ấy mất hẳn, làm nó trở nên hụt hẫng, giọng khàn khàn:

- Đừng đi, Mạc Vũ Hạo..... đừng đi mà....

Nhưng đâu có ai nghe, bây giờ chỉ còn lại màu tối của sự âm u mà thôi, không khí chợt trở nên lạnh lẽo, nó run cầm cập nhìn xung quanh cố tìm một chút ánh sáng còn lại, lạ thay không hề có một tia sáng nào, nó khóc:

'' Đừng bỏ ta, Vũ Hạo''

Như được bảo vệ bởi một cái gì đó, chính là ngọc bội đã ẩn mất và giấu sâu trong thân thể nó, nó thôi không gọi tên hắn nữa, mà chìm vào một giấc mơ khác...

Tuy nhiên vẫn còn sợ lo âu trong tâm, hắn rốt cục có chết hay là không? Nó rất lo cho hắn, mong hắn đừng có suy nghĩ dại dột làm bậy, nó vẫn chưa chết mà...

****

Nghe thấy tiếng nó gọi tên Mạc Vũ Hạo, Khải giật mình tỉnh dậy, quay sang xem nó có sao không... thì thấy người nó run bần bật, khẽ lấy tấm chăn kê ở giữa ra để một bên, hắn nhìn nó một vài phút, rồi ôm nó sưởi ấm, quả thực kỳ lạ... người nó không run nữa...

Nhưng thay vào đó, hắn đang thắc mắc một điều: Vũ Hạo là ai? Chẳng lẽ,... nó thích người tên là Mạc Vũ Hạo chăng? Không được.... nhất định phải hỏi rõ Minh Anh..

Nhận thấy nó ngủ say rồi, hắn mới ngủ tiếp, nhưng bàn tay vẫn ôm chặt nó, như để nó không thể thoát khỏi hắn, vì hắn đã xác định, trong trái tim mình, chỉ nó... là của hắn mà thôi!

Ngoài ra không ai được phép cướp nó của hắn.... Không thể được!

_________ Sáng Hôm Sau _________

'' Ưm... ''

-Nó mở hé đôi mắt nhung huyền của mình, định ngồi dậy nhưng không thể nào được. Chính xác là do bàn tay hắn ôm nó quá chặt, nó đỏ mặt từ từ đẩy tay hắn ra, sau đó có một sự khó chịu không hề nhẹ..

Sao hắn lại ôm mình chứ? Hắn đã làm gì mình rồi sao? haza... không thể nào, hắn nhất định không dám đâu.... Phải làm cho ra lẽ mới được.! hừ

'' Nè, dậy đi ''

- Nó lay người hắn, lúc đầu thật nhẹ, đoạn sau thấy hắn vẫn nằm im bất động nên lay thật mạnh.... nó cũng thấy hắn bắt đầu cựa quậy, rồi mở mắt:

'' Có gì vậy? ''

- Sao anh lại ôm tui?

- Nó hỏi một câu với vẻ mặt hết sức là ngây thơ, mà chính nó cũng không biết nguyên nhân sâu xa là do nó mà ra...

'' Vì tối qua em hình như gặp ác mộng, thân run bần bật nên anh ôm cho đỡ lạnh thôi mà ''

- Hắn cũng đáp lại một câu trả lời rất là hợp tình hợp lý... Nhưng mà hắn cũng vui lắm, vì được ôm nó ngủ suốt đêm...

- Hừ, xạo quá đi

- Nó gắt

- Không tin thì thôi, anh đền bù cho em là được đúng không?

- Hắn giả ngơ rồi hỏi lại, chắc chắn nó sẽ đòi sự đền bù ''cao cả'' lắm đây, nên chuẩn bị tinh thần...

'' Đền ư? Được hả? ''

- Mắt nó sáng rực, tròn xoe mắt hỏi dồn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!