(p.s: Có phải truyện ngày càng ''ảo '' không ạ? Hihi, mong m. n ủng hộ thêm ạ ^^... đăng bù nhé,....!!)
*** Một lát sau***
- Tiểu Phi, cô có biết làm cách nào để ta cứu Vũ hạo không?
-Sau khi dùng bữa xong, nàng và cô cùng đi dạo trong phủ, thì thầm nói chuyện với nhau
-công chúa, việc này tử thần đã giao cho cô Huệ Y rồi ạ
-Cô đáp trả
-Ừ, vậy ta không cần phải làm gì nữa sao?
-Nàng hỏi tiếp
-Vâng..
-Mà... cô có biết cô nha hoàn riêng của ta đâu rồi không?
-Nàng bất chợt nhìn cách ăn mặc của cô rồi nhớ đến tiểu nhi hoàn a hoàn của nàng, mấy ngày nàng không biết tin tức của cô rồi, chắc cô đang tìm nàng
-Công chúa yên tâm, cô ta bây giờ đã bị xóa ký ức và về xum họp với gia đình rồi...
-Sao lại xóa?
-Là vì cô ta đã biết những thứ không nên biết
-Tiểu phi hạ giọng, ánh mắt gian xảo và độc ác đến kỳ lạ làm nàng chợt ngộ ra
-Ừ, thế cũng tốt
-Linh Nhi..
-Đang nói chuyện thì y, Mạc Tiêu Phong chạy đến bên nàng, trước khi nở một nụ cười mừng rỡ
-Thiếu gia
-Nàng nhận ra sự việc hiện tại thì cúi đầu hành lễ
-Nàng khỏe chưa, sao lại ra đây?
-Y nhăn mặt nhìn dáng vẻ và sắc mặt nàng, trông chưa tốt cho lắm
-Khỏe rồi ah~ ta muốn ra ngoài đi dạo, được không?
-Nàng năn nỉ
-Nhưng..
- Y chần chừ sợ nàng ra ngoài bỏ trốn
-yên tâm. nếu sợ ta trốn thì cho 1 người đi theo, ta chỉ đi chợ phía Nam mua ít đồ thôi
-Nàng như nhận ra được suy nghĩ của y, đáp
-Vậy được, nàng đi đi
-Nhận thấy được cơ hội tra tấn hắn, và trả thù, y mỉm cười rồi ra lệnh cho người làm chuẩn bị xe ngựa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!