Chương 14: Cuộc sống mới

( tác giả: từ đoạn này thì hoàn toàn không có trong ''cốt truyện'' của mình rồi, nên mình dựng tạm ý tưởng có sẵn mong đừng chê cười cổ hũ ạ, văn phong mình viết còn yếu, nhưng mình cũng đã thêm vài suy nghĩ nhân vật, bình luận vào truyện, rồi cảm tưởng của mình vào trong nữa, có lẽ mọi người sẽ thấy.., nhớ ủng hộ cho mình nha. Những chương sau hơi ''ảo'', chỉ cần 1 lời thiếu tích cực mình cũng định bỏ topic rồi, chốt 1 ý kiến là ai gạch đá thì đừng nên nhận xét, nếu không mình bỏ Topic thật đấy)

***** Phủ của Y*****

'' Để ta đỡ nàng xuống'' Vừa bước ra khỏi xe ngựa, y đã vội đến bên cạnh nàng đỡ nàng, rồi mỉm cười rất thân thiện làm hắn rất tức giận, rốt cục nàng cho hắn thấy cảnh này đến bao giờ nữa?

, hắn cũng nuốt cục tức vào trong rồi, thầm mong nàng trả thù và cứu hắn ra giùm đi.! Nhảy xuống ngựa đã bị bao vây lại, không khí để thở mà cũng không có, nghĩ lại thấy thật phiền hà mà!

Ý khoan, nãy giờ để ý hắn không thấy vệ sĩ của hắn đâu cả? Phải chăng trốn một mình bỏ rơi hắn rồi? Cũng quá lạ, hắn lúc nãy đã thấy nàng bàn tán gì đó với bọn họ? Nàng đang định làm gì thế?

Nàng vừa vào đại sảnh đã nhìn ngó xung quanh khiến y ngạc nhiên vô độ, phủ của y có lẽ nhỏ hơn phủ hắn, nhưng đâu đến nỗi nàng phải xăm soi kỹ vậy?

hay là nơi đây không hợp với một tiểu thư khuê các, hoặc là quá bẩn thỉu chẳng hạn? Y suy nghĩ mà khiến bản thân thật khó tin, y khá quen với nơi này nên không nhận ra vẻ đặc biệt của nó đâu.

'' Nàng nhìn gì thế?''

'' À... không có gì, ta chỉ cảm thấy nơi này không có vẻ hoài cổ gì cả, trông rất phát triển'' Nàng cười nhẹ rồi lắc đầu sau đó trả lời y

Quả thực nơi đây làm nàng khá tò mò, lần đầu nàng thấy một phủ mang đậm nét thế kỉ 21 như thế! Sân được trồng toàn hoa dại nhưng đã nổi bật lên vẻ đẹp sang trọng của nó. Gỗ không cao cấp nhưng thơm nức mùi của sơn mà chỉ hiện đại mới sản xuất được. Không gian không quá rộng lớn bao la nhưng rất đồ sộ nguy nga, được thiết kế bao trùm lấy vẻ đẹp của tự nhiên và tiếng hoang dã của sự sống.

Y nhìn nàng một hồi rồi sau đó nhớ lại có hắn, bước ra ngoài lo vài việc và sắp xếp chỗ để tống hắn vào trong. Rồi một lát quay lại dẫn nàng đi dạo.

Một lát sau, y và nàng dừng bước trước một căn phòng khác, đó là nơi ở mới của nàng. Nàng cảm thấy rất bồn chồn đẩy cửa căn phòng và bước vào. Trong đây đúng là thật đẹp, nhưng nó cổ đại hơn ở ngoài, sao lại kỳ lạ thế nhỉ?

Nàng đi lướt khắp phòng rồi dừng lại trước chiếc giường ngủ, sau đó bất chợt nhớ ra một điều, quay lại hỏi y, y nhìn nàng rồi lúc sau mới trả lời:

'' Hắn đâu rồi''?

''.... Ở khuê phòng cuối cùng của phủ'' Y gượng cười

'' Vậy... nơi đó thế nào? Chật chội không vậy ah~?'' Nàng lo lắng, nghĩ đến hắn rồi hỏi lại một câu nữa, mà nàng không biết câu này đã khiến y cảm thấy khó chịu và nghi ngờ về nàng.

''Sao nàng lại quan tâm hắn quá vậy? Chẳng lẽ nàng đang lừa dối ta rằng nàng không yêu hắn sao''? Y bực mình, ghì chặt lấy đôi vai thon thả của nàng

-Ta không có...

-Nàng lảng tránh mắt y, vũng vẫy thoát ra khỏi cánh tay đang giữ chặt lấy nàng của y

'' Nói dối'' Y phán một câu lạnh lùng và tàn nhẫn khiến nàng run hết cả người

Nàng bây giờ mới bắt đầu sợ và lo lắng, kế hoạch này rồi sẽ ra sao? Nàng cũng không định giết người đâu, vì nàng mới là trẻ con thôi, nghĩ đến là nàng đã sợ hãi muốn chết rồi.

Y nhìn nàng, cảm thấy mùi lừa dối văng đâu đây, sau đó từ từ lại gần nàng, và.. nhấc cằm nàng lên một cách thô lỗ

'' Nói đi, cô đang có âm mưu gì''?

''Ta.. ta không có''Nàng lắc đầu, dùng ánh mắt hết sức thành khẩn chĩa về y

'' Chứng minh đi'' Y cười nhạt rồi vuốt nhẹ mái tóc nàng, sau đó nói tiếp:'' Nàng vẫn chưa động phòng với hắn, ta biết... nếu muốn chứng minh hãy làm chuyện đó với ta''

-... Ta... ta...

-Nàng sợ hãi lùi về phía sau

-Không, ta không muốn hủy hoại sự trong trắng của mình đâu

Bất chợt trong đầu nàng nghĩ về ông lão tử thần kia, nhắm tịt mắt và cầu xin:

'' Thần chết, xin ông hãy giúp tôi thoát vụ này đi... hãy giúp tôi..''

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!