Những ngày hè, ánh mặt trời nóng bức. Lộng Triều Viện có vị trí vô cùng tốt, hết sức mát mẻ. Có thể làm cho người ta đang trong khô nóng thỉnh thoảng thỉnh thoảng cảm nhận được mát mẻ.
Lúc này, một cơn gió nhẹ thổi qua. Nhưng lại làm cho đám người Ngọc Hương và Bạch Thiên Hoa cảm thấy lạnh thấu xương. Trên lưng đều đổ mồ hôi lạnh, thấm ướt cả xiêm y.
Thủy Lung ung dung bình thản nhưng ánh mắt lại bức bách sự suy nghĩ của người khác, Bạch Thiên Hoa can đảm lại khuất nhục chìa ra hai tay, bò tới bên cạnh Thủy Lung (Ngữ: tội chưa kìa! Chân bị đá trật khớp, mặt bị oánh như đầu heo : v )
Hai xương chân bánh chè của hắn đều bị Thủy Lung đá trật khớp, không thể đứng thẳng đi đường như bình thường được.
Ngọc Hương nhìn thấy một màn như vậy, cái khăn trong tay bị nắm chặt đều muốn rách ra, do dự không biết có nên đi báo tin cho đại phu nhân hay không? Một bên bốn thiếu niên đứng đó, đối mặt nhìn nhau, lại không dám nhúc nhích.
Thủy Lung nói: "Ngọc Hương, đỡ tiểu đệ qua đây."
Ngọc Hương liền nói: "Vâng." Liền nhanh chóng bước tới đỡ Bạch Thiên Hoa.
Thủy Lung lại đối với bốn vị thiếu niên kia nói: "Đem hắn kéo đi ra ngoài." Dùng ánh mắt ra hiệu, liếc Phó Khiếu Tứ đang nằm trên đất không biết sống hay chết.
Bốn thiếu niên giống như nhận được chiếu lệnh (1), luống cuống tay chân khiêng Phó Khiếu Tứ đi ra ngoài.
Ở phía sau, Thủy Lung không nhanh không chậm nói: "Đừng quên bảo bối của hắn, nhớ rõ phải tự tay đưa tới trong tay của Phó lão gia, nói cho hắn nuôi con mà không dạy là lỗi của cha mẹ, bảo với Phó lão gia thừa dịp còn chưa tới tuổi không thể sinh được, cố gắng nhiều hơn một chút, miễn cho Phó gia bị tuyệt hậu."
Bốn thiếu niên sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, vội vàng nói "vâng", một người xé xiêm y của chính mình, gói lại bảo bối của Phó Khiếu Tứ, lập tức cùng những người khác biến mất ở ngoài của của Lộng Triều Viện.
Lúc này trong viện chỉ còn lại ba người: Thủy Lung, Bạch Thiên Hoa và Ngọc Hương.
Bạch Thiên Hoa mặt sưng đỏ, ứ máu đều dính nước mắt nước mũi, xem ra thê thảm đến mức chịu không nổi. Nhưng vẫn có thể từ cái đầu heo này nhìn ra vẻ mặt của hắn, vừa sợ hãi lại oán hận, ánh mắt bướng bỉnh không khuất phục.
"Ngồi đi." Thủy Lung nhìn cái ghế bên cạnh.
Bạch Thiên Hoa muốn phản kháng, nhưng thân thể đau nhức làm cho hắn khó có thể đứng thẳng, ngồi trên ghế vẫn tốt hơn nhiều so với ngồi dưới đất. Huống chi, vào giờ khắc này, Thủy Lung ra oai, hắn không dám phản kháng. Không cam lòng không muốn ngồi trên ghế, Bạch Thiên Hoa không chịu khuất phục trừng Thủy Lung, bên ngoài mãnh liệt bên trong mềm yếu gầm rú: "Ngươi rốt cuộc muốn cái gì?"
"Gọi tỷ." Thủy Lung giơ tay.
Mặt của Bạch Thiên Hoa co rút có điều kiện, không tình nguyện nghẹn khuất kêu lên: "…Tỷ!"
Âm thanh nghiến răng nghiến lợi, hình như là hàm chứa máu thịt.
Thủy Lung thản nhiên gật đầu, hỏi: "Là đại phu nhân hay Bạch Tuyết Vi tới tìm ngươi?"
Bạch Thiên Hoa ngớ người, lắp bắp: "Ngươi…ngươi nói cái gì?"
"Trả lời câu hỏi của ta." Thủy Lung lãnh đạm nói, còn có lực đe dọa khiến người ta không dám nghi ngờ.
Bạch Thiên Hoa bị kinh sợ, lắp bắp nói: "Nhị… nhị tỷ… ngày hôm qua… có… có tới tìm ta."
"Nàng nói gì với ngươi?"
Ngay lập tức vẻ mặt của Bạch Thiên Hoa tràn đầy phẫn uất, lời nói lạnh như băng: "Nhị tỷ tìm ta khóc kể, nói ngươi đánh mẹ, làm hại mẹ phải nằm trên giường hôn mê bất tỉnh đến tận bây giờ, nhị tỷ là người lương thiện, cho nên tự trách bản thân không có bảo vệ được mẹ, đều là do ngươi là người xấu… đều do ngươi làm chuyện ác…"
"Cho nên ngươi liền nóng đầu, chạy tới nơi này ám sát ta, vì mẹ báo thù?" Thủy Lung đánh gãy lời nói của hắn.
Bạch Thiên Hoa kêu to: "Ngươi là đồ ác nhân, giết hại người thân. Chết cũng chưa hết tội!"
Ba!
Lại một cái tát đánh vào mặt Bạch Thiên Hoa, không nhìn vào ánh mắt dày đặc hận ý của hắn, Thủy Lung cười nhạt khinh thường nói: "Bị người ta lợi dụng còn giúp người ta kiếm tiền, đần độn ngốc nghếch, nên đánh!"
Bạch Thiên Hoa không ngốc, sau khi tư duy nóng nảy, liền hiểu được ý tứ trong lời nói của Thủy Lung, hèn mọn nói: "Ngươi đừng hòng nói xấu nhị tỷ, nhị tỷ tâm địa thiện lương, lúc khóc kể với ta, tỷ ấy còn nói tốt cho ngươi, nói ngươi làm như vậy là vì quá mức đau lòng, tinh thần mơ hồ, chỉ có thể trách nàng cùng Vũ vương dây dưa không rõ… Chậc! Ta nói nhiều với người độc ác như ngươi làm cái gì chứ?
Dù sao nhị tỷ tốt, còn ngươi một chút cũng không bằng nàng!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!