Con phố phong trần (1) có rất nhiều ngõ nhỏ. Người không quen biết địa hình ở khu này rất dễ bị lạc đường.
Chỗ người áo lam đánh nhau là ở phía sau Xuân Ý lâu, ít có người ở. Nếu như không phải kiếm khí của bọn họ không cẩn thận đánh tới căn phòng của Thủy Lung, Thủy Lung cũng sẽ không phát hiện ra sự tồn tại của bọn họ.
Thủy Lung đi vào ngõ hẻm không lâu liền ngửi thấy mùi máu tanh.
"Tiểu.. tiểu thư chúng ta nhanh chóng rời khỏi đây, được không?" Khi đi theo phía sau của Thủy Lung, nhìn thấy một người mặc áo đen nằm chết trên đất, sắc mặt của Ngọc Hương liền trắng bệch, môi run rẩy cầu xin Thủy Lung.
Thủy Lung không thèm để ý nàng, ngồi xổm xuống bên cạnh người chết lục lọi trên người hắn, mò lấy túi tiền suy nghĩ một chút, trên mặt cười cười nói: "Sát thủ quả nhiên là nghề nghiệp song cao, trên người mang tiền không ít."
Ngọc Hương không có nghe rõ ràng hỏi: " Cái gì song cao?"
Thủy Lung nói: "Thu nhập cao, nguy hiểm cao."
Ngọc Hương nghe nàng nói có chút ù ù cạc cạc không hiểu rõ lắm, đến khi suy đoán ra ẩn ý trong lời nói, môi tái nhợt mấp máy không nói được lời nào.
Một đường cướp đoạt được hai mươi cái túi tiền của thích khách, cuối cùng Thủy Lung cũng nhìn thấy được thi thể của người áo trắng.
Người áo trắng bị một kiếm đâm trúng tim mà chết, không có tiếng động nằm trên mặt đất, đầu đội mũ sa nghiêng qua một bên, lộ ra vẻ mặt không thể tin cùng không cam lòng trước khi chết, hắn trợn to con mắt chết làm cho thân thể Ngọc Hương run lẩy bẩy, không muốn đến gần.
Thủy Lung tìm được túi tiền trên người của thích khách áo trắng, còn có một khối lệnh bài gỗ có khắc hoa văn đặc biệt.
Lệnh bài này… Quả nhiên là người của Ngọc lâu.
Để lệnh bài vào trong túi, Thủy Lung đi vài bước thì tìm được người áo lam.
Ban đầu nhìn tình huống, hắn không có bị thương mới đúng, thế mà hắn ngoài ý muốn co giật rơi xuống đất, không biết là bị đánh lén hay là có bệnh không thể nói.
Thủy Lung đi đến bên cạnh thân thể của người áo lam, đưa tay hướng cổ hắn thăm dò mạch đập.
Hàn quang chợt quét qua.
Thủy Lung kịp thời né tránh nhưng cánh tay vẫn bị đâm thủng, ánh mắt lạnh nhạt của nàng trở nên lãnh đạm sắc bén. Nếu nàng không né tránh kịp, thì mũi kiếm đã đâm thủng trái tim của nàng, bị mất mạng.
"Nha ~ tiểu thư người không sao chứ!" Ngọc Hương thấy một màn như vậy, giả bộ hoảng sợ kinh hô.
Thủy Lung không để ý tới nàng ta, bàn tay dự định bắt mạch lại biến trở thành long trảo (2), bóp lấy cổ của người áo lam.
Người áo lam bị bóp cổ, không rên một tiếng, ngay cả một chút biểu cảm đau đớn cũng không có, sâu kín (3) nhìn Thủy Lung.
Sắc trời u ám, trong ngõ hẻm nhỏ cũng như vậy.
Tầm mắt của Thủy Lung cũng nhìn rõ ràng trường bào mà nam nhân này mặc không phải màu lam, mà là một màu xanh biêng biếc u buồn lại trong sáng. Tóc đen rối tung che khuất nửa khuôn mặt của hắn, khuôn mặt bị ánh sáng lờ mờ che dấu, hai con ngươi tối đen sáng ngời như muốn đâm khoét vào người khác.
"Buông ra." Hắn nói chậm rãi. Tiếng nói khàn khàn, giống như ngủ vẫn chưa tỉnh, nhẹ nhàng bay bổng hòa quyện với uể oải nghe ra thật mê hoặc.
Thủy Lung lại nghe ra bên trong giọng điệu nhẹ nhàng bay bổng này, có ẩn chứa uy nghiêm và nguy hiểm rất đáng tin.
"Thân thể của ngươi không khỏe, đứng dậy không nổi đâu. Ta xách ngươi đứng lên." Thủy Lung mỉm cười đầy thiện ý nói.
Tay bóp cổ hắn dùng sức nâng lên. Tuy thân thể của nàng không còn nội lực, nhưng sức lực thì có.
Ánh mắt sáng ngời khiếp người của nam nhân kia giảm bớt lạnh lùng, hiện lên kinh ngạc cùng tức giận, người bị hắn nhìn chăm chú có ảo giác như bị xé rách thành từng mảnh.
Lúc này, bầu trời nồng đậm mây đen giống như bị khí thế lạnh thấu xương của người này xé ra một đạo khe hở, ánh trăng chiếu khắp mọi nơi.
Hắn có dung mạo thánh khiết, khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần, tuyệt luân giống như hội tụ mọi nét đẹp của đất trời ban tặng, ngay cả ánh trăng cũng lưu luyến hắn, quanh quẩn quanh thân hắn không chịu biến mất, giống như thần tiên hiện hình.
Làn da hắn trong sáng như nguyệt, ngũ quan đẹp như họa, hai hàng lông mày đen như mực, chạm đến tóc mai; bạc mỏng môi đỏ như máu, gợi cảm không thể tưởng tượng nổi nhưng lại mang đến cho người ta cảm giác nguy hiểm, lạnh lẽo; ánh mắt thanh khiết lạnh như băng, không hề che giấu, như rơi vào hồ nước tĩnh lặng, thanh trong phản chiếu dương quang lấp lánh. Cái khí thế lẫm liệt lạnh thấu xương kia giúp cho người ta không nhìn lầm giới tính của hắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!