Chương 6: Bóng Đêm Kinh Hồng

Kỳ Dương thành, ngã tư đường.

Thủy Lung đi ra Thái Bạch tửu lâu, chưa đi được mấy bước, phía sau truyền tới tiếng gọi của Ngọc Hương: "Tiểu thư, đợi một chút, đợi một chút, đợi Ngọc Hương."

Đoàn người nhìn thấy hình bóng của Bạch Thủy Lung, liền giống như nhìn thấy ôn dịch lập tức tránh xa ra.

Thủy Lung thấy Ngọc Hương đã theo kịp phía sau mình, kinh ngạc cười nói: "Cũng không ngốc."

"Tiểu thư có ý gì?" Bộ ngực của Ngọc Hương không ngừng phập phồng.

"Ngươi không phải đã hiểu rồi đó sao?" Thủy Lung cười không để ý.

Ngọc Hương kinh hãi run sợ, mấy lần muốn thử hỏi lại không dám.

Thời gian uống hết một chén trà nhỏ, hai người đi qua mấy nhà tiệm thuốc, Ngọc Hương rốt cục nhịn không được nữa hỏi: "Tiểu thư, người không phải đi mua thuốc cho Phương công tử hay sao?"

Thủy Lung liếc nhìn dáng vẻ ngu ngốc của Ngọc Hương nói: "Trên người ta từ đầu đến chân một đồng cũng không có." Ý của nàng là, trên người ta không có tiền thì mua cái gì thuốc?

Ngọc Hương cảm thấy mình sắp điên rồi: "Nhưng không phải tiểu thư nói muốn mua thuốc cho Phương công tử…"

Thủy Lung thản nhiên cắt lời nàng: "Không lấy cớ đi mua thuốc, làm sao để cho bọn họ trả tiền cơm."

"Làm sao… làm sao có thể làm như vây!" Trong lòng Ngọc Hương hèn mọn nghĩ, thật vô sỉ!

Thủy Lung đột nhiên quay đầu, vẻ mặt rõ ràng tươi cười, ánh mắt lại làm cho Ngọc Hương có ảo giác bị đông cứng, suy nghĩ này ở dưới ánh mắt kia hoàn toàn không chỗ che giấu.

"Lại bị hù dọa?" Thủy Lung mặt giãn ra, cười thực vui vẻ, đưa tay vỗ vỗ thân thể cứng ngắc của Ngọc Hương, nói: "Tại sao không thể làm như vậy? Chẳng lẽ Ngọc Hương muốn bán mình trả tiền cơm?"

Ngọc Hương không dám nói lời nào.

Ước chừng nửa canh giờ sau, mặt trời lặn ánh trăng lên, sắc trời mờ tối, các nhà các hộ đốt đèn lồng lên.

Ngọc Hương nhìn đến cảnh vật xung quanh, sợ tới hai chân run run, đứng tại chỗ không cử động.

Thủy Lung quay đầu: "Sao không đi?"

Đèn lồng vầng sáng đỏ rực, khuôn mặt cứng nhắc vì tươi cười càng tăng thêm huyết sắc và sức sống, đôi mắt phản chiếu ánh sáng chói rọi động lòng người.

Trong mắt của Ngọc Hương lại cảm thấy Thủy Lung lúc này còn xấu xí hơn cả ác quỷ.

"Ta hỏi ngươi nói." Đợi một lúc lâu cũng không thấy Ngọc Hương trả lời, trong mắt của Thủy Lung thoáng qua một chút không kiên nhẫn.

Ngọc Hương sợ tới mức quỳ xuống đất, dùng sức dập đầu, lớn tiếng khóc kêu: "Tiểu thư, Ngọc Hương biết lỗi rồi, cầu xin tiểu thư đừng bán Ngọc Hương làm kỹ nữ. Tiểu thư, cầu xin người nể tình Ngọc Hương mấy năm nay theo hầu hạ người, không có công lao cũng có khổ lao, tha cho Ngọc Hương đi."

Thanh âm thê lương rước lấy ánh nhìn của mọi người chung quanh. Khi phát hiện ra thân phận của Thủy Lung, lại vội vàng tản ra.

Lúc này, Thủy Lung đứng ở một nơi có rất nhiều đèn lồng, khắp nơi đều tràn ngập hương hoa, hồng lăng phiêu diêu (1), rất nhiều nữ nhân mặc quần áo lộ ra da thịt đứng ở trên lầu các vung vẫy khăn thêu, mùi hương nồng đậm của phấn bột nước thoang thoảng trong không khí.

Hóa ra đi một mạch, Thủy Lung mang theo Ngọc Hương đi đến nơi này, cũng là con đường nhiều thanh lâu, kỹ viện nhất của thành Kỳ Dương. Ngọc Hương nghĩ rằng Thủy Lung thật sự bán nàng ta làm kỹ nữ cho nên không dám đi tiếp.

Âm thanh khóc lớn hô to của nàng ta rất gây chú ý với mọi người. Mặc dù người bên ngoài không dám nhúng tay vào chuyện của Thủy Lung, nhưng các loại ánh mắt thống hận, chán ghét đều không ngừng dừng ở trên người Bạch Thủy Lung.

Thủy Lung vòng hai tay trước ngực, hững hờ liếc nhìn nàng ta một cái, xoay người tiếp tục đi về phía trước.

Ngọc Hương không nghĩ tới kết quả sẽ như vậy, trong lòng không hiểu Bạch Thủy Lung có dự định gì.

Đại tiểu thư rất sĩ diện, dựa vào dáng vẻ bình thường, sẽ phải vì sợ mất mặt mũi bỏ qua ình mới đúng chứ. Bây giờ cái gì cũng không có nói là có ý gì?

Thủy Lung đã đi mất, Ngọc Hương cũng khóc không nổi nữa, suy nghĩ một chút, cắn răng bước theo sau Thủy Lung.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!