Chương 5: Cuộc Đụng Độ Đầu Tiên (Lần Đầu Giao Phong)

Cách một tấm mành cửa của căn phòng, hai bên cũng chỉ có thể nhìn đến hình bóng mơ hồ của đối phương. Thủy Lung chỉ dựa vào thân ảnh mơ hồ liền nhận ra Trưởng Tôn Lưu Hiến, bởi vì "chủ nhân cũ" của thân thể này đã khắc sâu cái tên Trưởng Tôn Lưu Hiến vào tận xương tủy, quá sâu sắc, quá kiên trì nhung nhớ.

Ngọc Hương đang quỳ trên mặt đất giật mình ở trong lòng, một cổ ác niệm dâng lên, trộm nhìn vẻ mặt sâu hiểm khó dò của Thủy Lung, kinh hãi lớn tiếng kêu: "Đại tiểu thư, thật không ngờ vừa mới ra khỏi phủ tướng quân là có thể gặp được Vũ Vương, đây chính là "duyên phận" mà tiểu thư nói với Ngọc Hương sao?"

Đại tiểu thư? Phủ Tướng quân?

Người ở bên ngoài lập tức đoán ra được người đang ngồi ở bên trong là ai.

"Ta còn tưởng ai, thì ra là Bạch đại tiểu thư của tướng quân phủ ha ha ha." Bên ngoài truyền tới tiếng cười đùa của nam tử.

"Lưu Hiến, hai ngươi đúng là có duyên phận." Nhị công tử phủ thượng thư – Phương Tuấn Hiền âm dương quái khí (1) nói.

"Đi." Âm thanh ôn hòa mát lạnh như nước sông ngày xuân của nam tử vang lên, mang theo một chút vui cười rộng lượng.

Thủy Lung lại nghe ra bên trong tiếng cười của hắn có che giấu sự chán ghét và không kiên nhẫn.

Thấy mấy hình bóng bên ngoài mành treo cửa chuẩn bị rời đi. Thủy Lung híp lại đôi mắt, tiếng cười qua mành vải rơi vào trong tai mấy người bọn họ: "Hiếm khi có dịp, vì sao không cùng nhau ngồi một lúc."

Bên ngoài, âm thanh của Phương Tuấn Hiền lại vang lên: "Ôi! Lưu Hiến, mỹ nhân ước hẹn nha!"

Ở Tây Lăng vương triều, ai cũng biết Bạch Thủy Lung tướng mạo xấu xí đần độn, nói nàng tướng mạo bình thường là còn coi trọng nàng, làm sao có thể gọi nàng là mỹ nhân, vừa nghe liền biết đối phương chế nhạo nàng thôi.

Trưởng Tôn Lưu Hiến nói: "Không cần…"

Thủy Lung ngắt lời hắn: "Hai tháng sau, Vũ Vương chính là muội phu của ta, ta còn là hoàng thẩm của ngươi nữa, ta nghĩ Vũ Vương sẽ không hẹp hòi ngay cả một chút mặt mũi cũng không chịu cho ta chứ."

Thản nhiên khoát tay ý bảo Ngọc Hương còn đang quỳ dưới đất, nói: "Ngọc Hương còn không vén rèm cửa mời Vũ Vương và các vị khách đi vào."

Ngọc Hương sững sờ không biết trả lời làm sao cho phải, bị ánh mắt của Thủy Lung nhìn xẹt qua, liền đứng dậy đi vén rèm cửa.

Rèm cửa vừa mở, Thủy Lung liền nhìn rõ mấy người đang đứng ở bên ngoài.

Tổng cộng bốn người, đều là nam tử, đứng đầu là Trưởng Tôn Lưu Hiến.

Thủy Lung đánh giá Trường Tôn Lưu Hiến —— Tướng mạo của hắn rất tuấn tú, da thịt trắng nõn nhẵn nhụi, không giống da thịt mềm mại của con gái, càng giống như ngọc thạch mát lạnh. Một đôi mày kiếm đen nhánh quét ngang, ánh mắt một mí không lớn nhưng lại thâm sâu tinh thông, lúc rũ mắt nhìn người, ánh mắt giống như bị ôn tuyền ấm áp vây quanh, mê người nhất chính là đôi môi đỏ mọng của hắn, luôn tự nhiên vểnh lên, nhã nhặn lại ôn hòa.

Quần áo màu trắng cộng thêm áo choàng quý giá làm lộ ra thân hình cao gầy hoàn mỹ của hắn, bên hông đeo ngọc bội hình vuông sợi dây giữ lại màu tím tía tô, tương xứng với ngọc quang trên tóc hắn, thật ứng với câu nói: Quân tử như ngọc.

Trong trí nhớ của Thủy Lung, nàng biết "mình" yêu Trưởng Tôn Lưu Hiến nhất chính là ở chỗ tính tình của hắn ôn nhu, nho nhã như suối.

Mỗi lần bị hắn nhìn chăm chú, trái tim bình thản sẽ bắt đầu nóng lên, giống như một người sống trong bóng tối, luôn khát vọng được thấy ánh sáng, dù biết rõ ánh sáng ấy là giả.

"Bạch Thủy Lung, ngươi nhìn muội phu tương lai như vậy không hợp với phép tắc cho lắm." Thanh âm trêu chọc của nam nhân lại vang lên.

Bạch Thủy Lung thản nhiên dời mắt đi.

Người nói chuyện chính là người sôi nổi nhất Phương Tuấn Hiền. Dung mạo của hắn cũng không thua kém gì Trưởng Tôn Lưu Hiến, thậm chí còn xinh đẹp hơn, cũng đẹp hơn cả nữ nhân. Tế mi mắt phượng (2), mũi quỳnh (3) chu thần (4), tài trí sắc bén, không gì không giỏi, khi hắn híp mắt, ánh mắt vốn quyến rũ lại giống như lưỡi đao, hóa giải phần dung mạo mang nét nữ tính, một thân lãnh liệt, nguy hiểm, làm người không rét mà run.

Hai gã nam tử đứng phía sau, Thủy Lung chỉ nhìn lướt qua.

Bọn họ là nhị công tử Tống Thế Minh và tam công tử Tống Thế Nguyệt con trai của đại học sĩ, một đôi song sinh, luôn đi theo bên người của Trưởng Tôn Lưu Hiến, hình tượng làm chó săn, không đáng để ý tới.

"Ngồi đi." Bạch Thủy Lung mỉm cười khoát tay.

Bọn người Trưởng Tôn Lưu Hiến không ai bước vào.

Tống Thế Minh nhướn mắt, ngoài cười nhưng trong không cười, nói: "Bạch đại tiểu thư, đây là thái độ ngươi mời Vũ Vương sao?"

Một bàn chén đĩa còn dư lại cặn bã, có che giấu cũng che không được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!