"Thủy Lung!" Nét mặt Trưởng Tôn Lưu Hiến nghiêm túc, ánh mắt giống như trưởng bối trách móc đứa bé nghịch ngợm, còn có bao dung lẫn mềm lòng.
Nếu Bạch Thủy Lung trước kia, khi nhìn thấy ánh mắt này nhất định sẽ mê muội, đáng tiếc Thủy Lung hiện tại đang đứng ở đây không phải nàng ấy, trong mắt Thủy Lung không có một chút si mê nào, con ngươi lạnh lùng, châm biếm liếc qua hắn.
Ra vẻ ta đây cho ai xem vậy?
Trưởng Tôn Lưu Hiến chau mày.
"Vương gia!" Âm thanh kêu to, gấp gáp từ xa xa vang lại.
Tổng quản Cao Phúc của vương phủ Vũ vương bước vội đi tới.
Trưởng Tôn Lưu Hiến thấy vẻ mặt của Cao Phúc căng thẳng, nhanh chóng buông Bạch Tuyết Vi ra, gật đầu với Cao Phúc, đi đến bên cạnh nói chuyện.
"Bạch Thủy Lung, ta nhất định sẽ báo thù ẹ, một ngày nào đó ta sẽ khiến cho ngươi mất hết danh dự, mất hết mặt mũi!" Bạch Tuyết Vi ở lại cùng Thủy Lung, nháy mắt liền biến thành bộ dạng chanh chua, ác độc đe dọa Thủy Lung. Đầu ngón tay run lên, mấy cây ngân châm mỏng như sợi tóc bắn về phía Thủy Lung.
Khi nãy, ả không dám ra tay là vì sự có mặt của Trưởng Tôn Lưu Hiến, hiện tại Trưởng Tôn Lưu Hiến đã rời đi, ả còn sợ gì chứ?
Thủy Lung nhẹ vẫy tay áo, hất văng ngân châm ra, bay ngược về phía Bạch Tuyết Vi.
Bạch Tuyết Vi không ngờ được Thủy Lung có thể phản kích, da thịt có cảm giác đau đớn do ngân châm đâm vào khiến cho ả bừng tỉnh, mắt trừng to như quả trứng, kĩnh hãi hô lên: "Không thể nào, rõ ràng nội lực của ngươi đã bị chất độc ăn mòn sạch sẽ, làm sao có khả năng!"
"Nội lực không có thì không thể luyện lại à?" Nội lực hiện tại của Thủy Lung mặc dù không bằng trước kia, nhưng vẫn sử dụng được.
Vẻ mặt của Bạch Tuyết Vi lập tức trở nên méo mó, đầy ghen tỵ. Nàng ta đã luyện bao lâu đã có thể khôi phục nội lực? Vì sao ông trời lại ban cho nàng ta tư chất tốt đến như vậy? Rốt cuộc thì những thứ tốt nhất đều thuộc về nàng ta?
"Nội lực của ngươi khôi phục thì sao? Ngươi đã qua tuổi luyện công rồi, muốn khôi phục lại như lúc trước cần bao nhiêu thời gian mới đủ? Ngươi cho rằng hoàng thượng sẽ trọng dụng ngươi nữa hay sao? Vũ vương còn có thể nhìn tới ngươi nữa hay sao?" Bạch Tuyết Vi cười khẩy.
"Ngươi có biết vì sao ta không giết ngươi hay không?" Thủy Lung hỏi.
Bạch Tuyết Vi ngẩn người, lập tức nói: "Ngươi không dám!"
Thủy Lung cười khẽ, giọng nói bình thản: "Bởi vì ngươi không chỉ thiếu Bạch Thủy Lung mạng, ngươi còn nợ Bạch Thủy Lung tình."
Bạch Tuyết Vi cười nhạo, định châm chọc lại nàng, bất chợt Trưởng Tôn Lưu Hiến nhìn qua phía bên này, nét mặt đanh đá liền biến thành thống khổ, lảo đảo lui về phía sau, dáng vẻ yếu ớt lúc nào cũng có thể ngất xỉu.
Thủy Lung bình tĩnh nhìn ả diễn trò, một bóng người rơi xuống ở bên cạnh nàng, nói: "Bạch tiểu thư, chủ nhân mời ngài."
Người này mặc y phục hiệp khách bó sát người màu xanh đen, tóc buộc cao, để lộ ra khuôn mặt sáng sủa thanh tú, người này chính là thuộc hạ luôn theo hầu bên người Trưởng Tôn Vinh Cực – Phong Giản.
Phong Giản nhìn thoáng qua chỗ Trưởng Tôn Lưu Hiến đang đứng, lại nói với Thủy Lung: "Chủ nhân mời Bạch tiểu thư qua xem kịch vui, có lẽ Bạch tiểu thư sẽ thích."
Con ngươi của Thủy Lung chợt lóe hào quang, nghĩ thầm: Vở kịch này chắc là có liên quan đến Trưởng Tôn Lưu Hiến, mắt phượng hơi híp lại nhìn Phong Giản, cười nói: "Dù ta không muốn đi cũng phải đi, đúng không?"
Phong Giản im lặng ngầm đồng ý.
Người xưa dạy "Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt", Thủy Lung đồng ý.
Trước cửa phủ đại tướng quân có một chiếc kiệu, thân kiệu được làm khéo léo, xa xỉ nhưng không thô tục, bốn người khiêng kiệu mặc y phục màu xám, trên mặt không có biểu cảm, nhìn qua liền biết bọn họ không phải là nhân vật tầm thường.
Thủy Lung nhìn thấy khẽ nhíu mày, Phong Giản làm tư thế mời: "Bạch tiểu thư mời lên kiệu."
Thủy Lung vào kiệu ngồi, nhìn Mộc Tuyết đứng ở bên ngoài nói: "Không cần đi theo."
Mộc Tuyết rũ mắt xuống, nhẹ nhàng gật đầu.
Rèm che kiệu được buông xuống, Phong Giản dẫn đầu, bốn gã kiệu phu [1] khiêng kiệu lên nhưng không có đi đường lớn mà phát huy sở trường khinh công vượt nóc băng tường mà đi. Chiếc kiệu được bọn họ khiêng "đi" rất vững vàng, nếu không phải tận mắt nhìn thấy, người ngồi ở bên trong kiệu tuyệt đối sẽ không tin chính mình đang bay ở không trung.
Thủy Lung thầm nghĩ thế lực ngầm của Trưởng Tôn Vinh Cực nhất định không nhỏ. Nếu không cũng sẽ không có được thuộc hạ võ công cao như vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!