Chương 42: Lưu Hiến Chịu Nhục

Trưởng Tôn Vinh Cực vừa nói dứt lời, còn chưa kịp thấy hắn ra tay, một luồng gió mạnh liền vung về phía Trưởng Tôn Lưu Hiến. Mặc dù Trưởng Tôn Lưu Hiến đã có chuẩn bị tinh thần trước, nhưng vẫn không có tránh nhanh được, bên gò má còn lại bị đánh một cái thật mạnh, trong nháy mắt gò má đã sưng phù, ứ máu.

Lúc này, bất kể là nhóm người của Tứ hoàng tử hay là là đám người của Phương Tuấn Hiền, tất cả đều không dám lên tiếng.

Ban đầu, bọn họ vẫn luôn nghĩ rằng tính tình của Trưởng Tôn Vinh Cực cũng giống như bề ngoài lạnh lùng, lười biếng, cao quý thanh nhã, hiểu biết lễ nghĩa. Mọi chuyện của hôm nay đã đập vỡ hết nhưng hiểu biết của bọn họ, làm cho bọn họ chính thức mở rộng tầm mắt biết rõ Trưởng Tôn Vinh Cực là người ngông cuồng, chuyên quyền và không biết kiêng nể bất kỳ ai.

Thật sự không hổ danh là hoàng tử từng được tiên đế nuông chiều nhất, lão bạng sinh châu (Con trai già mà còn có ngọc, ý nói vợ chồng già mà còn có con.) bao giờ cũng sẽ quý báu.

"Vũ vương gia." Trong số những người có mặt ở đây, chỉ trừ Thủy Lung là vẫn bình tĩnh, nét mặt chưa hề biến đổi, lời nói với Trưởng Tôn Lưu Hiến vẫn lạnh nhạt như xưa.

Trưởng Tôn Lưu Hiến nghe gọi, ngẩng đầu lên nhìn. Con ngươi như hạt châu đen nhìn chằm chằm Thủy Lung, màu sắc đen sầm làm cho người ta biết hắn hiện tại rất bực tức, trong ánh mắt thể hiện ra sự kiềm chế lửa giận sáng quắc.

Ngược lại, Thủy Lung tươi cười rất hả hê, chẳng hề có ý định che giấu nụ cười sung sướng trên nỗi đau của người khác, nói: "Lần trước ta có nhắc tới chuyện của hoa tai ngọc, không biết Vũ vương có tìm được hay không?"

Ánh mắt của Trưởng Tôn Lưu Hiến lạnh như sương, trong nháy mắt ánh mắt sắc bén đó như muốn đâm xuyên qua người Thủy Lung, muốn nhìn rõ trong lòng nàng đang suy nghĩ cái gì.

Tươi cười trên môi Thủy Lung dần dần lạnh nhạt, thờ ơ nói: "Hình như Vũ vương gia vẫn chưa có tìm thấy? Lần này, việc vận chuyển quân tư lại bị Hắc Thủy bang chặn cướp, Vũ vương gia còn có thể thoải mái đến thanh lâu, rõ ràng chứng minh Vũ vương không có đem lời của ta nói để ở trong lòng."

"Ngươi đã biết trước?" Sắc mặt của Trưởng Tôn Lưu Hiến trở nên âm u.

Tất cả mọi người đều biết chuyện Trưởng Tôn Lưu Hiến lo liệu, vận chuyển quân tư không chu đáo, nhưng rất ít người biết chuyện quân tư do hắn vận chuyển bị người khác chặn đường đánh cướp. Hơn nữa, còn là do Hắc Thủy bang – bang phái vốn dĩ đã sớm bị tiêu diệt đánh cướp.

Thủy Lung có thể vạch trần sự thật, mọi thứ đều không cần giải thích nhiều thêm.

"Chỉ vì ham muốn, ích kỷ của cá nhân, ngươi lại tùy ý làm bậy, dám cướp đoạt quân tư. Ngươi có biết, việc làm này của ngươi sẽ làm cho bao nhiêu binh lính ở ngoài biên quan đang đánh trận sẽ chết đói vì không được tiếp trợ quân tư hay không?" Lời nói ôn tồn lễ độ trong ngày thường của Trưởng Tôn Lưu Hiến biến đổi thành lời nói lạnh lùng, tràn ngập cơn tức giận.

"Bạch Thủy Lung." Hắn nhìn chằm chằm nàng, gằn từng chữ: "Ngươi thật sự là làm cho ta rất thất vọng."

"A ha, ha ha ha…" Thủy Lung ôm bụng cười to, vừa cười vừa nói: "Trưởng Tôn Lưu Hiến con mắt nào của ngươi nhìn thấy ta cướp quân tư? Ta làm cho ngươi cảm thấy rất thất vọng? Ngươi dựa vào cái gì mà đặt hy vọng lên trên người của ta?"

Lần này, Trưởng Tôn Lưu Hiến vẫn kêu họ tên của Bạch Thủy Lung, nhưng Thủy Lung không có coi như mình là người qua đường nữa. Từ sau khi nàng chiếm giữ khối thân thể này, nàng đã tiếp nhận mọi thứ của Bạch Thủy Lung, thân thể và trí nhớ của nàng ta, ngoại trừ tình cảm yêu mến của riêng nàng ta là nàng không có nhận.

Trưởng Tôn Lưu Hiến bị lời nói của nàng mỉa mai đâm vào da mặt, đau đớn trên mặt càng thêm đau.

Hắn không quen việc Thủy Lung cư xử với hắn như thế.

Trong trí nhớ của hắn, nữ tử kia luôn quấn quýt si mê ở bên người hắn, mọi chuyện đều vì hắn lo lắng, suy nghĩ, thà rằng chính mình bị thương chứ không để hắn gặp nguy hiểm. Chưa bao giờ nói một câu khó nghe với hắn, chưa bao giờ dùng ánh mắt xem thường, lạnh lùng nhìn hắn.

Cho dù bị hắn làm tổn thương, mình đầy thương tích cũng sẽ không nổi giận với hắn. Chỉ cần hắn dỗ dành một chút, là có thể vui vẻ vì hắn làm mọi chuyện.

Người như vậy, tại sao đột nhiên nói không yêu là sẽ không yêu.

Trưởng Tôn Lưu Hiến mím môi thành một đường thẳng, trong đầu nhớ tới một câu mà Phương Tuấn Hiền từng nói với hắn — Trưởng Tôn Lưu Hiến, trên đời này, người đối xử tốt với ngươi nhất chính là Bạch Thủy Lung, ngươi lại lợi dụng mọi thứ của nàng, từ đầu đến cuối luôn khinh thường nàng, chờ đến một ngày nào đó ngươi mất đi sự si mê, yêu thương của nàng dành cho ngươi, ta thật sự muốn nhìn xem khi đó ngươi có còn kiêu ngạo, phóng khoáng như trước hay không.

Hắn nâng mí mắt lên nhìn Thủy Lung, nữ tử mặc váy hồng đỏ rực, mặt mày ngậm cười, nhưng tươi cười đó không có một chút độ ấm, giống như lưỡi dao dính máu được che lại bằng một mảnh vải mỏng, xinh đẹp cực kỳ nhưng lại tiềm ẩn nguy hiểm.

Hắn giật mình, ánh mắt chợt lóe qua một tia phức tạp.

Cho tới nay, hắn mới biết bản thân quả thực đã không để ý Thủy Lung cũng có nhiều phần xinh đẹp như vậy, phần tốt đẹp kia nằm ở bên trong phần tài hoa xuất sắc.

Không gian im lặng, chợt nghe tiếng nói của Trưởng Tôn Vinh Cực: "Hoa tai ngọc gì?"

Trong lòng Trưởng Tôn Lưu Hiến hơi khựng lại, nhíu mày. Nếu như Võ vương thúc cũng nhảy vào, chuyện này càng khó giải quyết.

Hắn theo bản năng liếc qua Thủy Lung một cái, đáng tiếc hắn còn chưa chịu hiểu rõ, Thủy Lung hiện tại không phải là Bạch Thủy Lung trước kia.

Thủy Lung trả lời: " Tín vật đính ước mà ngày trước ta đưa cho hắn."

Ánh mắt Trưởng Tôn Vinh Cực trầm xuống, cúi đầu lặp lại: "Đính ước… Tín vật, hử?" Ở câu cuối cùng, âm mũi hơi lên cao. Gần như muốn xuyên thủng lỗ tai của Thủy Lung, âm thanh khàn khàn gợi cảm lại kèm theo nguy hiểm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!