Chương 31: Hết Sức Vô Sỉ

Chuyện mà Thủy Lung muốn làm luôn nhanh chóng, chớp nhoáng. Sau khi đem chuyện mình muốn chuyển về phủ quận chúa sống nói rõ với Bạch tướng quân xong. Cầm thánh chỉ trở về Lộng Triều Viện, dặn dò ba người bọn Liễu Thanh dọn dẹp, thu dọn hành lý, chuẩn bị đổi chỗ ở.

Ngoài ra, kêu Khánh Phúc đi đưa tin tới phủ quận chúa, làm cho bọn người ở bên trong tự động dọn ra ngoài.

Vệ thị biết được chuyện này, tức giận suýt chút nữa ngất xỉu, muốn cầu xin Bạch tướng quân đứng ra phân xử. Bạch tướng quân cự tuyệt nói một câu: Thủy Lung muốn đi chỗ nào ở là chuyện của nàng, ngươi đừng có miễn cưỡng nàng ở lại.

Nghe xong bà ta càng thêm tức.

Nghĩ lại lúc nãy ở đại sảnh không thể khiển trách cùng ép buộc Thủy Lung, Vệ thị chỉ có thể kiềm nén lửa giận, đích thân đi tới Lộng Triều Viện, tìm Bạch Thủy Lung mềm mỏng khuyên nhủ.

"Lung Nhi, ta biết ngươi đối với mẹ có rất nhiều chỗ không vừa lòng, nhưng những chuyện mẹ làm còn không phải vì muốn tốt cho ngươi hay sao?" Vệ thị xúc động nói, mặt mũi lộ vẻ bất đắc dĩ, thở dài nói: "Từ lúc được hoàng thượng ban tặng phủ quận chúa, ngươi cũng không có đi qua đó ở, càng không có quen với hoàn cảnh sống bên đó, đâu có thoải mái như ở tướng quân phủ. Huống chi, ngươi còn phải học chăm lo việc nhà, quản lý sổ sách, mẹ tự dạy ngươi, tốt hơn chuyện ngươi tự mình học tập?

Ngươi đừng đi qua phủ quận chúa ở nữa, ở lại trong nhà theo mẹ học tập, mẹ còn muốn tự mình chuẩn bị của hồi môn cho ngươi, mọi chuyện không thể làm qua loa được."

Thủy Lung lạnh nhạt nhìn vẻ mặt diễn xuất của Vệ thị, chờ bà nói xong, mới lên tiếng đáp: "Không cần."

Vệ thị thấy nàng cứng mềm gì cũng không chịu, tức giận thở hổn hển, lại một phen đau xót nói: "Ngươi! Ngươi, đứa nhỏ này lớn như vậy rồi mà còn không chịu hiểu chuyện, là muốn chọc ẹ tức chết có phải hay không? Từ lúc được ban thưởng phủ quận chúa, ngươi cũng không thích chỗ ở xa lạ mà, không chịu qua đó sống. Khi đó, mẹ thấy ngươi còn nhỏ, cũng chiều theo ngươi.

Nhưng mà, suy cho cùng, nơi đó cũng là do hoàng thưởng ban thưởng, nếu bỏ hoang không người trông coi, dọn dẹp là bất kính đối với hoàng thượng, mẹ không thể không tìm người đến giúp ngươi quản lý nó. Đến nay cũng đã bốn năm rồi, người ta giúp ngươi làm quản gia bốn năm, ngươi nói muốn chuyển qua đó ở thì qua đó ngay lập tức, còn đuổi người ta ra khỏi nhà, làm cho người ta không có ăn không có chỗ ở, loại chuyện thiếu đạo đức như vậy, ngươi làm sao có thể làm ra được hả!"

Nghe qua nhừng lời này, nếu là người không biết rõ sự thật, nhất định sẽ nghĩ rằng Thủy Lung là một người vong ân phụ nghĩa.

Thủy Lung nghe xong nở nụ cười: "Ta nhớ rõ, hoàng thượng không chỉ ban thưởng phủ quận chúa, mà còn có vô số cửa hàng và ruộng đất. Thu hoạch trong bốn năm qua, tại sao không có đưa đến chỗ này một xu nào hết vậy?

Vệ thị nói: "Chuyện này ngươi không nhắc tới, ta cũng không muốn nói. Nô tài, nô tỳ trong phủ quận chúa của ngươi không ít, tiền công mỗi tháng phải trả không nhỏ. Hơn nữa ruộng đất, cũng trồng trọt rất khó khăn, mấy cửa hàng kia nằm ở vị trí không tốt, buôn bán mỗi tháng đều chịu lỗ lã không ít, số tiền thu vào chẳng bằng số tiền bỏ ra. Nhưng chúng là do quân vương ban cho, không thể tùy tiện bán để lấy tiền mua mặt bằng khác được, làm cho nương và dì của ngươi rất khổ tâm."

Nếu là Bạch Thủy Lung trước kia đối với chuyện làm ăn buôn bán của phủ quận chúa không biết gì hết, có lẽ sẽ tin lời nói của Vệ thị, nhưng Thủy Lung vừa nghe xong lại càng thêm hiểu biết mức độ vô sỉ của Vệ thị.

"Nói như vậy, ta càng phải nhanh chóng tiếp nhận phủ quận chúa cùng gia sản của mình, đỡ ẹ và dì phải tiếp tục phí công thương tài." Thủy Lung nói.

Vệ thị thiếu chút nữa không thở được, phát huy chính sách đau xót, đau khổ nói: "Ngươi.. đứa nhỏ này, cái gì cũng không biết, dì của ngươi cả đời vì phủ quận chúa hao tốn biết bao tâm sức và tiền của. Vất vả lắm mới có thể sống yên ổn, ngươi lại đòi qua đó ở, ngươi qua đó ở thì thôi đi, còn muốn đem cả nhà dì của ngươi đuổi ra ngoài. Đây không phải là ngươi muốn làm cho cả nhà người ta sống trôi dạt khắp nơi, không chỗ để nương nhờ đúng không!

Đây không phải là ngươi bức cả nhà dì ngươi vào đường cùng hay sao?"

Nghe lời này giống như phủ quận chúa là của người khác, còn chủ nhân chân chính là nàng nên vào đó ở hay là vào làm khách?

Thủy Lung cười khẽ nói: "Chuyện này ta cũng đã suy nghĩ rồi, cho nên mới để cho Khánh Phúc đi qua đó báo tin trước, cho bọn họ thời gian ba ngày để dọn đồ rời đi. Dù sao cũng là con của Lâm Khang Hầu, dù là con vợ lẻ, cũng không đến nỗi ra khỏi phủ quận chúa của ta thì không tìm được chỗ để sống."

Nói chuyện hai, ba câu với nhau, Vệ thị cũng nhìn ra được Thủy Lung vẫn quyết định quay về phủ quận chúa ở, sắc mặt lạnh xuống, giọng nói cũng cứng rắn, nói: "Nếu ngươi không chịu nghe mẹ khuyên, mẹ cũng không có biện pháp. Ngươi muốn đuổi cả nhà của dì ngươi cũng được. Nhưng mà, bốn năm qua, dì ngươi vì phủ quận chúa phải trả giá rất nhiều, ngươi cũng nên trả lại cho nàng chút tiền để dưỡng lão.

Phần của mẹ không cần tính, mọi chuyện cũng nên nói lý lẽ, đúng không?"

Thủy Lung có hứng thú hỏi: "Ngươi nói phương pháp thế nào?"

Vệ thị nói: "Nói cho cùng cũng là bà con với nhau, mẹ vì dì ngươi làm chủ, xin nửa cái giá tiền thôi, một vạn lượng hoàng kim."

"Ha ha.." Thủy Lung cười nhạo ra tiếng, nói với Vệ thị: "Đích thật là nửa cái giá, bốn năm qua, không tính phần thưởng do ta lập công, các ngươi dựa vào các cửa hàng, ruộng đất cũng kiếm được không ít tiền, sợ là khoảng hai vạn lượng hoàng kim nha."

Vệ thị giả bộ làm vẻ mặt như bị sỉ nhục, nói: "Ngươi nói như vậy là có ý gì?"

Thủy Lung phất tay, không kiên nhẫn nói: "Cút xéo đi!"

"Phản! Thật sự là phản rồi!" Vệ thị giận dữ, môi đều run run, thanh âm sắc nhọn kêu to: "Người đâu! Đem nghiệp chướng này bắt lại cho ta! Nhốt vào phật đường để cho nó sám hối! Sao chép kinh phật ba trăm lần!!!"

Nô tỳ Phương Vân của bà đã sớm hiểu mọi chuyện, chạy ra ngoài gọi thị vệ.

Nhưng mà trong chốc lát, hai hàng thị vệ xếp hàng ngay ngắn đi vào, dẫn đầu chính là mấy ngày nay không thấy mặt – Bạch Thiên Hoa.

Da thịt của hắn hơi bị đen do ăn nắng, lúc đi thắt lưng thẳng tắp, ẩn chứa khí khái dũng mãnh của hổ con, hai mắt đen bóng có hồn, có sức sống hơn trước kia rất nhiều. Có thể nhìn ra được, mấy ngày nay hắn tập luyện rất chăm chỉ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!