Trưởng Tôn Vinh Cực rời đi không được bao lâu, Xuân Nương vội vã chạy vào, thấy Thủy Lung liền hỏi: "Ngươi không sao chứ?"
Thủy Lung bình tĩnh loé mắt nhìn qua nàng một cái.
Xuân Nương vỗ nhẹ bộ ngực của chính mình: "Làm ta sợ muốn chết, ta quên dặn người ở dưới bếp không bỏ thuốc vào thức ăn."
Thủy Lung nói: "Đặc biệt mới càng làm cho người ta hoài nghi, huống chi một chút thuốc kia…" Nàng đang định nói một chút thuốc đó đối với nàng cùng Trưởng Tôn Vinh Cực mà nói, cũng không có tác dụng gì nhiều. Nhưng nhớ tới cảnh Trưởng Tôn Vinh Cực động tình, lời nói này liền trở thành không có giá trị.
Xuân Nương nhìn vẻ mặt muốn nói lại ngưng của nàng, liền nghĩ đến đã xảy ra chuyện, cũng không có lo lắng hỏi. Dù sao lát nữa đi tìm Ngọc Lan với Hồng Tước hỏi, đương nhiên sẽ biết được sự thật thôi. Lúc này, đối với Thủy Lung hỏi: "Ngươi cảm thấy Võ vương là người như thế nào?"
Thủy Lung không cần suy nghĩ nói: "Tạm được."
Xuân Nương nhìn bộ dạng không thèm quan tâm của nàng liền bắt đầu nóng nảy.
Thủy Lung cười khẽ, xoay người rời đi.
Xuân Nương khẽ gọi: "Sắc trời đã tối, làm sao không nghỉ lại ở nơi này."
Thủy Lung nói: "Mộc Tuyết ở trong viện của ta."
Xuân Nương kinh ngạc, sau đó cười duyên nói: "Bạch đại tiểu thư đi thong thả."
Thì ra, Thủy Lung đối xử rất tốt với Mộc Tuyết, hôm nay lại càng cẩn thận chăm sóc.
Thủy Lung trở về đại tướng quân phủ khi đó cũng đã là canh ba, vệ binh của tướng quân phủ đối với tình huống này cũng đã nhìn quen, cung kính hành lễ nghênh đón nàng vào cửa.
Sáng sớm, trời còn chưa sáng hẳn, Thủy Lung theo thói quen dậy sớm, rửa mặt súc miệng, sau đó liền tập các bài tập thể dục ở thời hiện đại. Cả người đổ mồ hôi, cầm lấy khăn do Mộc Tuyết đưa chà lau mồ hôi, nâng lên mí mắt nhìn quản gia Bách Tường đang từ xa đi tới.
Bách Tường cũng thấy Thủy Lung ăn mặc phong phanh đứng trong viện luyện võ.
Trong mắt hắn nhìn thấy, một nữ tử có thân hình cao gầy, mỏng manh. Quần áo luyện võ đem cơ thể của nàng bao bọc. Nàng đứng thẳng nhưng không cứng nhắc, giống như thanh tùng ngọc trúc, bởi vì bị người che khuất nên không nhìn rõ mặt nàng, lại mơ hồ thấy được sự tao nhã vô song va đập vào nội tâm mềm mỏng của người khác.
Bách Tường ở trong lòng tán thưởng, phần khí phách tao nhã càng ngày càng xuất chúng này, tương lai không biết làm cho bao nhiêu nam nữ phải bái phục. Cũng không biết đại tiểu thư đã bị chuyện gì đả kích, mà từ một kẻ tàn bạo, ngang ngược bị mọi người xa lánh trở thành người trầm ổn. Giống như một viên ngọc xinh đẹp, quý giá được bao phủ bởi một lớp đá, sau khi được mài giũa mới lộ ra ánh sáng rực rỡ của mình ở trước mắt mọi người.
"Đại tiểu thư." Bách Tường cung kính nói: "Lão gia ời người ra đại sảnh, có người trong cung đến."
Người trong cung đến?
Thủy Lung không do dự gật đầu: "Chờ ta vào trong rửa mặt chải đầu rồi đi."
Trong khoảng thời gian ngắn, lau sạch mồ hôi trên người. Nàng thay một bộ váy đỏ, ngồi trước bàn trang điểm. Mộc Tuyết đứng ở phía sau chải tóc cho nàng, mỗi một động tác đều mềm mại không dứt: "Lung tỷ tỷ, tóc của tỷ thật đẹp."
Thủy Lung nói: "Tùy ý cột lên là được."
Mộc Tuyết kiên trì không muốn, dáng vẻ bướng bỉnh này ngay cả Thủy Lung cũng chào thua.
"Khi còn bé, lúc muội mới gặp Lung tỷ tỷ, muội đều sợ ngây người, muội còn cho rằng bản thân gặp được tiên nữ trong truyền thuyết." Mộc Tuyết vì Thủy Lung chải tóc, nhìn khuôn mặt trong gương của nàng nói: "Nhưng sư phụ lại càng muốn cho tỷ uống thuốc."
"Hử?" Thủy Lung bất ngờ, nàng đối với đoạn trí nhớ đó không có một chút ấn tượng.
Ngay từ đầu nàng nghĩ, bộ dạng bây giờ cũng chính là bộ mặt thật của mình.
"Nhưng sư phụ làm việc luôn có lí do của người, làm như vậy cũng là vì tốt cho Lung tỷ tỷ." Mộc Tuyết đem tóc của Thủy Lung bới thành Tinh Trí phát tấn, dùng lụa hồng buộc cố định, chợt thấy Thủy Lung nhợt nhạt hí mắt, khóe mắt biểu lộ phong tình, trong chớp mắt làm tê dại, đốt cháy tâm trí của người ta.
Mộc Tuyết ngơ ngác nhìn Thủy Lung ở trong gương, bỗng nhiên mừng rõ nói: "Lung tỷ tỷ, màu da thịt trên mặt của tỷ hình như đang phai dần, cũng trở nên xinh đẹp một chút!"
"Có sao?" Thủy Lung không chút phát hiện.
"Có!" Mộc Tuyết nghiêm túc nói. Bộ dạng vui vẻ giống như người thay đổi trở nên xinh đẹp là chính mình, nói với Thủy Lung: "Nếu sư phụ không cho Lung tỷ tỷ tiếp tục uống thuốc nữa, không bao lâu sau Lung tỷ tỷ sẽ khôi phục lại dung mạo trước đây."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!