Giờ này, các tửu lâu bình thường đều đã đóng cửa, nơi náo nhiệt duy nhất chính là phố phong trần.
Phong Giản còn đang nghĩ xem Thủy Lung sẽ mang chủ nhân nhà mình đi đâu uống rượu, một mạch đi theo nàng tới nơi nồng nặc mùi son phấn này, đến nơi phong trần với muôn nghìn hồng tía, da mặt không khỏi co rúm lại.
Hai người này trên danh nghĩa là vị hôn phu – thê do hoàng thượng tự mình tứ hôn, lại dẫn nhau đến chỗ phong trần như thanh lâu để uống rượu mua vui?
Xuân Ý lâu không hổ danh là hoa lâu nổi danh nhất ở phố phong trần thành Kỳ Dương. Liếc mắt một cái liền phát hiện không khí bên trong lâu náo nhiệt, vui vẻ rất nhiều so với bạn cùng nghề.
Thủy Lung đứng trước cửa nhìn Trưởng Tôn Vinh Cực cười cười, nhường cho hắn bước vào trước.
Trưởng Tôn Vinh Cực nhìn nàng, chậm rãi bước vào trong.
Thủy Lung vừa bước vào, liền có người chạy đi thông báo cho Xuân Nương biết. Xuân Nương đang từ trên lầu đi xuống, nhìn thấy Thủy Lung cùng Trưởng Tôn Vinh Cực đang đứng bên cạnh nàng suýt chút nữa giật mình ngã úp sấp. May mắn phản ứng nhanh nhạy, dùng khăn tay che khuất khóe miệng, cười duyên nói: "Hôm nay, Bạch đại tiểu thư mới rãnh rỗi đến đây a ~ Ai u! Vị công tử này là ai?
Trông hơi lạ mặt nha, có phải là lần đầu tiên đến đây không?"
Nàng thật sự hết hồn, chỉ sợ Thủy Lung hành động theo cảm tính, đem Võ vương người ta lừa đến thanh lâu, là vì để trả thù lần trước bị đối phương bán. Miếu nhỏ của nàng không cung ứng nổi phật lớn như Võ vương đâu. T_T
Thủy Lung nói: "Chuẩn bị một gian phòng lịch sự."
Xuân Nương nghe lời liền dẫn ba người lên gian phòng "Tuyết Nhạn", cẩn thận nói: "Bạch đại tiểu thư có cần dặn dò gì nữa không?"
Thủy Lung cảm thấy Xuân Nương đúng là một người cẩn thận, sắp xếp phòng lịch sự đúng là phòng lịch sự, trang trí trong phòng điều để lộ ra sự tao nhã, lịch sự, không có tục khí của hoa lâu: "Đem các món ăn ngon lên đây, ngoài ra, gọi thêm bốn mỹ nhân đến hầu hạ."
Xuân Nương khó xử: "Tứ đại mỹ nhân của lâu, Liêu Nhi và Ương Ương tạm thời không được rảnh."
Thủy Lung gật đầu nói: "Vậy gọi Ngọc Lan cùng Hồng Tước lại đây."
Xuân Nương do dự một lúc, liền đáp lời đi ra ngoài.
Ngoài cửa.
Xuân Nương đỡ trán, vẻ mặt xoắn xuýt đau khổ, thấp giọng thì thào: "Ai u, tiểu tổ tông của ta, ngươi làm sao có thể mang vị hôn phu đến chỗ trăng hoa như vậy, còn biểu hiện như thật quen thuộc với quy định của hoa lâu, hai người lại muốn bốn mỹ nhân hầu hạ."
Đừng nói Xuân Nương rối rắm không biết làm sao, Phong Giản ở trong phòng đứng sau lưng Trưởng Tôn Vinh Cực cũng đồng dạng kinh ngạc vì lời nói và việc làm của Thủy Lung.
"Ngươi mới quay về Tây Lăng quốc, đối với sự thay đổi của thành Kỳ Dương còn chưa có quen thuộc chứ." Thủy Lung làm tổ ở ghế dựa nhìn Trưởng Tôn Vinh Cực nói: "Xuân Ý lâu tuy rằng không phải hoa lâu nổi danh nhất ở thành Kỳ Dương, nhưng bốn đại mỹ nhân lại có phong thái khác nhau, cuối cùng hàng năm hoa khôi có năng lực sẽ phải thi đấu tranh tài một lần."
Bây giờ thân thể của nàng còn nhỏ, bình thường khi đứng, bởi vì khí thế trên người tương phản với vóc dáng cho nên người khác không có phát hiện. Lúc nàng làm tổ trong ghế dựa, làm cho người ta không thể không phát giác thân thể xương cốt nhỏ nhắn, dáng vẻ lười biếng làm cho Trưởng Tôn Vinh Cực nhớ tới con cáo nhỏ từng gặp.
"Ngươi điều tra ta." Trưởng Tôn Vinh Cực nói, sắc điệu có chút nghi ngờ và không hài lòng. Chỉ là tùy ý nói một câu trần thuật. Dừng một lát, chợt hỏi: "Nơi này là chỗ ngươi bị bán?"
Phong Giản kinh ngạc nhìn bộ dạng lười biếng của Thủy Lung rất giống với Trưởng Tôn Vinh Cực. Lúc này, hắn phát hiện Trưởng Tôn Vinh Cực vì Thủy Lung mà đã phá lệ cũ liên tục. Bất kể là cùng kề sát thân thể cưỡi chung một con ngựa, hay là tự mình bón đồ ăn cho Thủy Lung. Hiện tại, còn cùng nàng đến thanh lâu, còn chủ động hỏi nàng.
Thủy Lung ngẩn ra cười, nói đùa: "Vì vậy ta còn buôn bán lời được một ngàn lượng hoàng kim nữa."
Một ngàn lượng hoàng kim, lời này càng làm cho Trưởng Tôn Vinh Cực nhớ rõ mọi chuyện hơn.
"Ngươi bị nam nhân phá trinh?" Từ xưa đến nay, thanh âm lười nhác bỗng dưng trở nên trầm ám, cũng phá lệ cười mị hoặc, lộ ra nguy hiểm làm cho người ta kinh hãi.
Phía sau, Phong Giản cảm thấy da mặt hắn đã cứng đờ rồi, thầm nghĩ: Chủ nhân, ngươi hỏi như vậy có quá trực tiếp hay không?
Rõ ràng là Trưởng Tôn Vinh Cực rất tức giận, Thủy Lung mới nhớ tới bản thân mình là vị hôn thê kiêm vương phi tương lai của hắn. Ở hiện đại, cũng có một số nam nhân để ý đến trinh tiết của nữ nhân, ở xã hội phong kiến cổ đại càng không cần phải nói, trinh tiết của nữ tử còn đáng giá hơn cả cái mạng. Đối phương để ý cũng là chuyện bình thường.
"Một ngàn lượng hoàng kim không đủ để cho ta bán thân." Thủy Lung không có sợ hãi, ngược lại còn trêu ghẹo Trưởng Tôn Vinh Cực: "Ngươi thì sao? Nhìn bộ dạng mặt mày này của ngươi, đứng ở trong Thanh Phong lâu nhất định được rất nhiều người yêu thương, phải không?"
Phong Giản nghe xong, sắc mặt đã cứng nay càng thêm cứng.
Bạch Thủy Lung, ngươi không muốn sống nữa sao!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!