Núi rừng hoang vu thỉnh thoảng truyền tới tiếng dã thú gầm lên. Có lẽ là do Dụ Thú Tán của Lục hoàng tử đã phát huy tác dụng, dã thú kêu gào càng lúc càng nhiều.
Dụ Thụ Tán giúp người ta không cần chủ động đi tìm con mồi, nhưng mà cũng tuyệt đối không thể ngồi chờ chết, nếu như bị dã thú bao vây, dứt khoát không phải là chuyện tốt.
Vèo.
Mũi tên phá không, xuyên qua rừng rậm dày đặc. Bắn trúng một con rắn màu xanh đậm đang quấn quanh ẩn trên thân cây. Mũi tên cắm vào giữa đầu rắn bảy tấc, làm cho con rắn không có khả năng sống tiếp.
Tuấn mã đỏ thẫm chạy thoát ra khỏi rừng rậm, hai người cưỡi trên mình con ngựa này, ánh mặt trời heo hắt chiếu vào trên người họ, cảm giác phong thái của cả hai nhàn nhã vô cùng.
Trưởng Tôn Vinh Cực chậm rì rì vẫy nhẹ dây cương, làm cho con ngựa bước đi thong thả, nhẹ nhàng chậm chạp bước, đi lại ở trong rừng. Giống với bộ dạng của chủ nhân đang ngồi trên lưng nó: chán chường, uể oải, có một không hai. Quả nhiên là, người nào xứng thú cưỡi đó (1), đáng thương con tuấn mã, "đường đường là một đại soái mã" lại bị nô dịch thành con ngựa lười, mất mặt nhà ngựa!!!!
Con mồi tự nhiên sẽ được ám vệ mang đi, Thủy Lung cùng Trưởng Tôn Vinh Cực không thèm để ý.
Núi rừng không nhỏ, dù là con ngựa đi với tốc độ chậm rãi. Thời gian không ngắn cũng để cho hai người đi sâu vào trung tâm.
"Ồ." Thủy Lung bỗng nhiên chuyển hướng cung tiễn, đem mũi tên cực nhanh bắn đi ra.
Chỉ thấy mũi tên mới bay ra, còn không có vào trong rừng, liền cũng một cây mũi tên màu đen khác đụng nhau, hai cái triệt tiêu sức lực của nhau, rơi xuống mặt đất. Lập tức, Thủy Lung bắn ra một mũi tên khác vào rừng. Trong tai liền nghe thấy một tiếng kêu rên bị đè nén hết sức, giống như có cái gì đó ngã xuống đất.
"Con mồi thông minh so với dã thú không có man rợ thú vị hơn, đúng không?" Thủy Lung quay đầu lại cười khẽ nhìn Trưởng Tôn Vinh Cực.
Trưởng Tôn Vinh Cực nhìn vào đôi mắt hắc diệu thạch sáng rực của nàng, cảm nhận sự thoải mái tự tin bên trong đó. Đáy lòng vốn bình tĩnh như nước hồ thu của hắn giống như bị một viên đá ném vào, từng cơn sống lăn tăn, nhộn nhạo.
"Ngươi tin ta sao?" Âm thanh từ trước đến nay để lộ vẻ lười biếng, không có gì đáng kể, còn có một chút không tin.
Thủy Lung sang sảng nói: "Hiện tại chúng ta là một đội."
Nàng vươn đầu lưỡi liếm liếm, môi có chút bị khô. Biểu lộ một cái tươi cười mềm nhẹ, nói với Trưởng Tôn Vinh Cực: "Huynh đệ, không muốn chơi đùa sao?"
Trưởng Tôn Vinh Cực mắt ánh phát sáng, con ngươi dời từ đôi mắt của nàng xuống cái đầu lưỡi ướt át đang liếm liếm trên môi, cùng với đôi môi đỏ au đang hoạt động hé mở lại đóng lại liên tục, cảm thấy trái tim cũng theo đó mà ngừng một nhịp. Cảm nhận không sâu sắc, lại mới lạ, đặc biệt.
"Ta không phải huynh đệ của ngươi." Trưởng Tôn Vinh Cực kéo chặt dây cương, đôi mắt trong suốt mênh mông hơn cả trời xanh lướt qua rừng rậm xanh biếc, khinh thường nói: "Một đám sâu bọ vô dụng, dùng để pha trò cũng không đủ tư cách."
Nói thì nói như như thế, nhưng hắn không có chừa cơ hội cho người ta ra tay, thân thể nhanh hơn suy nghĩ, dùng sức phất dây cương. Tuấn mã vẫn một mực lười biếng đột nhiên hí vang lên, phi nước đại đi ra ngoài.
Thủy Lung và Trưởng Tôn Vinh Cực ở ngoài sáng, kẻ ám sát ở trong tối. Chính là hai bên đều tự cho rằng mình là thợ săn, còn đối phương là con mồi.
"Về phía trước, hướng đông nam mười ba…" Thủy Lung còn chưa nói dứt câu, phát hiện Trưởng Tôn Vinh Cực đã sớm thúc ngựa về vị trí mình muốn chỉ rồi. Nói một nửa, nàng đặt tên lên cung, giương cung, bắn tên một loạt động tác nhưng không tới một giây, tên như cầu vòng bay vào trong rừng, lại một âm thanh kêu rên ngã xuống đất.
Trưởng Tôn Vinh Cực nhẹ nhàng dịch dây cương, con ngựa bị lực mạnh lôi kéo, vó trước giơ cao lên, ám khí đúng lúc bắn ra cách nó không xa.
Thủy Lung không cần điều chỉnh tư thế ngồi của mình, Trưởng Tôn Vinh Cực ở sau lưng nàng cũng dán chặt đi lên, vừa lúc ổn định thân thể của nàng. Ba mũi tên lên cung, hung ác bắn ra, từ âm thanh nghe tới, cũng là một trong số những người tới ám sát ẩn núp trong rừng cây.
Lúc này, bóng ngựa rơi xuống đất. Dường như tuấn mã bị hoảng sợ cho nên cắm đầu chạy về phía trước.
Thủy Lung nghe thấy tiếng xé gió bay đến, người liền nghiêng sang một bên lộn đi, thể hiện ra một thân thể mềm dẻo không thể tưởng tượng nổi. Một ngân châm độc từ ngọc giản bay qua trước mặt nàng, thân thể của nàng ở trên không lộn vòng một cái, xoay tròn, tay duỗi về phía trước, cần mượn lực.
Tay của Trưởng Tôn Vinh Cực đưa tới đúng lúc, không chần chừ một giây liền nắm lấy tay nàng, hơi dùng lực kéo Thủy Lung trở về chỗ cũ, thuận tay đem mũi tên đặt lên cung tên nàng đang cầm, nắm tay của nàng kéo cung, trong nháy mắt bắn ra.
Hết thảy các động tác đều giống như mây bay nước chảy, lưu loát sinh động thật giống như đã tập luyện qua vô số lần.
Ánh mắt hai người vừa vặn hướng về nhau, đáy lòng cùng lúc dâng lên một luồng rung động kỳ lạ. Cái loại ăn ý như phúc chí tâm linh (2) này, đối với người mới quen biết không tới một ngày như bọn họ mà nói, thật sự rất mới lạ.
Trong lòng của Thủy Lung không khỏi dâng lên một loại tâm tình tinh tinh tương tích (3), đối với Trưởng Tôn Vinh Cực, xác thực nảy sinh ấn tượng tốt.
Trước kia, nàng làm đầu lĩnh của tổ chức Long Lân. Bên dưới, mọi người đều nghe theo mệnh lệnh của nàng, nhưng không có ai có thể phối hợp ăn ý với nàng như vậy.
Ở chỗ tối, Phong Giản đứng đó nhìn xem líu lưỡi, nói không nên lời. Nếu không phải hắn đã biết rõ trước kia hai người Trưởng Tôn Vinh Cực cùng Bạch Thủy Lung chưa từng gặp mặt, chưa từng quen biết nhau thì hắn cũng thật hoài nghi hai người này đã sớm hợp tác nhiều năm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!