Mọi người nhìn theo nơi phát ra âm thanh, một hình dáng thiếu niên nhỏ bé đi vào trong nội các.
Ánh nến chiếu vào làm cho thân mình của thiếu niên trở nên sáng sủa. Quần áo cẩm ngọc xa hoa quý giá làm nổi bật dung nhan trắng noãn, tuấn tú của thiếu niên.
"Hoa Nhi, sao con lại tới đây?" Vệ thị kinh ngạc nói, ánh mắt nhìn qua Bạch Khiếu dò hỏi.
Tối hôm qua, Bạch Khiếu trở về phủ, liền đem Bạch Thiên Hoa nhốt ở Mộc Lam Viện, không cho bất kỳ ai được phép đi thăm, vốn dĩ người đã bị cấm túc, tại sao lại có thể nghênh ngang tiêu sái đi ra.
Vẻ mặt nghiêm túc cũng Bạch Khiếu dịu đi không ít, nhìn Bạch Thiên Hoa nói: "Không dằn lòng được sao?"
"Hừ!" Bạch Thiên Hoa bĩu môi, không nể mặt Bạch tướng quân.
Bạch Khiếu cũng không tức giận, từ đầu đến cuối, ánh mắt nhìn hắn vẫn luôn ôn hòa từ ái.
Trong mắt mọi người hai cha con họ đang "mắt đi mày lại", tâm tư lại không giống nhau.
Vệ thị âm thầm cắn răng, oán hận Bạch tướng quân bất công trắng trợn. Bề ngoài vẫn dịu dàng vẫy tay với Bạch Thiên Hoa: "Hoa Nhi, đến đây với mẹ."
Bạch Thiên Hoa không có nghe lời bà ta, ngược lại, bước tới trước mặt Ngọc Hương, mặt lạnh tanh nói: "Ngươi có giỏi thì đem những lời vừa nói khi nãy lặp lại một lần nữa xem!"
"Tam…tam công tử…" Ngọc Hương bị hù dọa không nhẹ, môi run run.
"Ngươi nói đi, bản công tử rửa tai xin nghe!"
"Nô tỳ không hiểu ý của tam công tử."
"Ha." Bạch Thiên Hoa cười nhạo một tiếng, nói: "Ý của ta là bảo ngươi lặp lại những lời ngươi nói về tỷ lúc nãy cho ta nghe. Để cho ta nghe thật rõ từng câu từng chữ, thật sự không biết ngươi bị trúng tà hay đầu óc có bệnh hoang tưởng, làm sao lại đem những chuyện mà chính bản thân ta trải qua đồng thời nhìn thấy được kể lại chẳng có chỗ nào là đúng với sự thật."
Sắc mặt của mọi người đứng ở chung quanh đều bị câu này làm cho biến đổi.
Lời nói này không phải là Bạch Thiên Hoa đang che chở cho Bạch Thủy Lung hay sao?
Ngọc Hương nghe hiểu, người này thật sự đang bảo vệ Quái Tử Thủ kia, kinh hồn bạt vía suy nghĩ không phải là đại phu nhân đã dặn dò ổn thỏa hết rồi sao? Làm sao lại để cho để cho tam công tử phá hủy trong giây lát được.
"Tam công tử, ngài đừng trêu ghẹo nô tỳ." Ngọc Hương lo lắng sắp khóc, lén lút cầu cứu đại phu nhân.
Lúc này, đại phu nhân cũng đang buồn phiền.
"Tiểu đệ, vết thương của đệ vẫn chưa lành hẳn, mau đến chỗ của tỷ tỷ này." Bạch Tuyết Vi mở miệng rất đúng lúc.
Không đợi Bạch Thiên Hoa nói chuyện, Bạch Tuyết Vi lại nói tiếp: "Lúc đệ đến nói người nói dối, là nói đại tỷ tỷ sao?"
Vẻ mặt khinh thường lạnh lẽo của Bạch Thiên Hoa đột nhiên trở nên phức tạp.
Hắn nhìn ra sự khẩn cầu ôn nhu im lặng lộ ra trong hai tròng mắt mềm mỏng như nước của Bạch Tuyết Vi.
Hắn đã từng không thể nào từ chối được khi thấy dáng vẻ và cầu xin của nhị tỷ, cảm giác trên đời này chỉ có nhị tỷ là người hiền lành, tốt bụng và ôn nhu nhất. Làm đệ đệ phải bảo vệ tỷ tỷ, không để cho tỷ tỷ phải đau lòng khổ sở. Bây giờ, nhìn thấy dáng vẻ quen thuộc này, Bạch Thiên Hoa lại cảm thấy buồn phiền kinh khủng.
"Tỷ không có nói dối, nói dối là nàng ta." Người mà cẩm y thiếu niên chỉ chính là Ngọc Hương.
Ngọc Hương té ngã xuống đất, sắc mặt trong nháy mắt phai màu, thanh âm đau đớn bén nhọn xuyên thủng tai người: "Tam công tử, người không thể vu tội cho nô tỳ."
Nàng ta hiểu rõ. Nếu nàng ta thật sự nhận tội danh nói dối này, cuộc đời này của nàng ta sẽ không có lối thoát.
Bạch Thiên Hoa hung hăng đem kẻ đang ôm chân hắn không ai khác chính là Ngọc Hương đá bay ra ngoài: "Ta vu tội cho ngươi?"
"Ô ô ô đại phu nhân, nô tỳ không có nói dối, nô tỳ thật sự không có nói dối!" Ngọc Hương nhịn đau quỳ xuống đất, dập đầu nói với Vệ thị.
Vệ thị nhíu mày, trong lòng khiếp sợ còn hơn cả mọi người. Bạch Thiên Hoa vì sao đi bảo vệ cho Bạch Thủy Lung? Ý của lão gia là gì?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!