"Thật sự đều là do hắn sai."
Ánh mắt của mọi người đều rơi vào trên người Thủy Lung.
Phó di nương nước mắt doanh tròng, hai tròng mắt kinh hoảng trừng Thủy Lung, giống như không dám tin nàng có thể nói ra những lời này, nhìn thấy ánh mắt ra hiệu của Vệ thị, lại thấy bộ dạng tỉnh rụi của Bạch Khiếu, khẽ nghẹn ngào chất vấn: "Đại tiểu thư, tính tình Tứ Nhi có chút không tốt, từ xưa tới nay luôn cung kính đối với Bạch gia. Không biết Tứ Nhi của ta đã làm cái gì, khiến cho tiểu thư ra tay độc ác như vậy?"
Thủy Lung nói: "Căn cứ vào việc hắn có dự tính trước muốn giết ta."
Một cái nho nhỏ thương phủ hệ chánh, giết người đã là phạm pháp, huống chi, hắn muốn giết lại là trưởng nữ của nhất phẩm đại tướng quân.
Phó di nương khiếp sợ bước chân lảo đảo, nói: "Không phải, Tứ Nhi luôn kính nể đại tiểu thư, thường nói đại tiểu thư tuy là phận nữ nhi nhưng lại có được một thân võ công cao cường, còn có thể làm những chuyện nam tử không thể làm. Thật sự là một nữ trung hào kiệt, mỗi ngày đều muốn được tiểu thư xem trọng, có thể làm bằng hữu của đại tiểu thư, sao lại có thể ra tay với tiểu thư chứ!"
Kể cứ như thật. Nếu người nào không biết Phó Khiếu Tứ, chỉ sợ sẽ tin tưởng vào lời thoại cùng diễn xuất của Phó di nương.
"Việc này có chút khác thường, chi bằng chúng ta nghe thêm ý kiến của một số người nữa." Đại phu nhân Vệ thị dáng vẻ công chính liêm minh nói.
Phó di nương nghiêm mặt, khẽ gật đầu.
Đáy mắt của Thủy Lung hiện lên chút cười yếu ớt.
Đây là vở kịch của gia đình giàu có hay diễn, mỗi một người ở bên trong đều là một diễn viên xuất sắc.
Vệ thị ngoắc ngoắc đám người Ngọc Hương đứng im lặng nãy giờ, nói: "Các ngươi đều là người của Lộng Triều Viện, ngày hôm đó các ngươi đã nhìn thấy cái gì, bây giờ hãy kể lại cho tất cả mọi người nghe, ngày hôm đó, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Mấy người này, ngoài Ngọc Hương là tỳ nữ hầu hạ bên người Thủy Lung còn có vú nuôi Tình ma ma và ba gã người làm.
Tình ma ma là một phụ nữ trung niên bốn mươi tuổi, thân mình mập mạp, gương mặt mập tròn phúc hậu. Lúc này bước lên vì quá khẩn trương cho nên khuôn mặt nghiêm túc không dám nhìn ai, thanh âm run dữ dội: "Đại phu nhân, hôm đó lão nô đứng xa, cho nên không rõ lắm."
Vệ thị không trách mắng nàng nói nhảm, quay sang Ngọc Hương nói: "Hình như ta nhớ ngươi tên là Ngọc Hương, phải không? Từ nhỏ đã theo hầu hạ bên người Thủy Lung, hôm đó ngươi đứng gần nhất, chắc chắn là nhìn rõ mọi chuyện, ngươi hãy kể lại mọi chuyện xảy ra vào ngày hôm đó đi."
"Vâng, đại phu nhân." Ngọc Hương hít một hơi nặng nề, cố gắng đè nén cảm giác khẩn trương và hưng phấn.
Nàng ta nghĩ. Sau tối hôm nay, ả quái nhân kia sẽ chịu báo ứng, ngày mai nàng ta có thể trở thành người đưa tin cho đại phu nhân, cả đời vẻ vang sung sướng.
Mới vừa vui vẻ không dứt, lại nhìn thấy Thủy Lung đang nhìn chằm chằm mình, ánh mắt bình tĩnh làm cho Ngọc Hương có ảo giác giống như bị xé rách, toàn thân hưng phấn, sốt sắng liền mau chóng biến thành rét lạnh. Khuôn mặt hồng hào đột nhiên biến thành tái nhợt.
"Thủy Lung!" Vệ thị lạnh lùng khiển trách nói: "Không cần làm khó dễ một cái tỳ nữ, chẳng lẽ ngươi chột dạ sao?"
Thủy Lung vòng hai tay trước ngực mỉm cười nói: "Nói đi." Lời này là nói với Ngọc Hương.
Ngọc Hương không hiểu sao lại cảm thấy không yên lòng, nhưng vẫn run rẩy nói: "Thưa đại phu nhân, lời nói của đại tiểu thư toàn bộ đều là giả."
"À. Vậy ngươi nói một chút sự thật của mọi chuyện là thế nào đi." Vệ thị nói.
Đập vỡ sự run rẩy, sợ sệt lúc ban đầu. Câu nói tiếp theo của Ngọc Hương bắt đầu trôi chảy: "Ngày đó, tam công tử dẫn Phó công tử cùng mấy vị công tử khác đến Lộng Triều Viện tìm đại tiểu thư, thấy đại tiểu thư vừa từ bên ngoài trở về, tam công tử giận dữ trách mắng đại tiểu thư không nên làm bị thương mẹ, đại tiểu thư nghe xong liền ra tay đánh tam công tử."
Vệ thị khép mắt than nhẹ: "Hoa Nhi, thằng bé này…" Vẻ mặt mềm mỏng không được bao lâu, liền sẳng giọng nhìn chằm chằm Thủy Lung: "Nói tiếp đi."
Ngọc Hương giống như sợ hãi khẽ nấc nói: "Tam công tử bị đánh bị thương nghiêm trọng, Phó công tử nhịn không được lên tiếng lên tiếng khuyên bảo, đại tiểu thư lại nói… lại nói… Ngươi đã vì hắn cầu xin tha thứ, như vậy ngươi liền thay vào chỗ của hắn đi, sau đó… liền…"
Ba!
Vệ thị kinh sợ đập bàn, bàn tay run rẩy chỉ thẳng vào Thủy Lung: "Nghiệp chướng, ngươi còn có cái gì để nói!"
Thủy Lung nhìn ngón tay kia, trong đáy mắt xẹt qua hung quang, khiến cho Vệ thị giật mình thu lại ngón tay, sắc mặt kinh sợ không ngừng.
Thủy Lung nhìn về Ngọc Hương nói: "Lời nói ra khỏi miệng, sẽ không có cơ hội thu lại."
Ngọc Hương hoảng sợ không ngớt: "Đại tiểu thư, nhiều năm qua, người vẫn luôn muốn đánh nô tỳ đúng không? Nô tỳ có thể chịu đựng được. Nhưng mà bảo nô tỳ che giấu tội ác cho người, luôn miệng nói dối bịa đặt thì nô tỳ không làm được!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!