Kiến trúc của tòa lầu này không thấp, ít bị lầu các chung quanh che khuất ánh sáng. Ánh trăng cùng bóng mờ vén vào chỗ ngói xanh, lâu nghiêm trang của nam tử. Phụ trợ cho dung mạo của nam tử trở nên sâu xa lại thần bí.
Vẻ mặt ngây thơ im lặng suy nghĩ của nam tử, khiến cho hắn có vẻ trẻ tuổi non nớt rất nhiều. Giống như thần tiên xuống trần không hiểu chuyện đời.
Phong Giản và Tiếu Tuyền không dám lơi lỏng, ngược lại càng thêm thận trọng.
Từng trận gió nhẹ thổi qua, nam tử khôi phục lại dáng vẻ lười biếng, đột nhiên không thấy tăm hơi bóng dáng.
"Điều tra thân phận của nàng."
Những lời này truyền vào trong tai Phong Giản cùng Tiếu Tuyền.
Hai người nhìn thấy nam tử đã đi mất, mới dám buông lỏng thần kinh đang buộc chặt.
"Ngươi có cảm thấy chủ nhân càng ngày càng buồn vui bất thường không?" Phong Giản hỏi Tiếu Tuyền.
Tiếu Tuyền gật gật đầu, bất đắc dĩ nói: "Ngươi cũng biết tình huống của chủ nhân mà, từ sau khi bị tẩu hỏa nhập ma, tính tình liền…"
Hắn không nói rõ, Phong Giản cũng biết, nhún vai một cái, vẻ mặt bị đánh bại: "Ta đang nghĩ có phải chủ nhân đang cố tình giày vò chúng ta, nếu đã bảo đem người bán vào thanh lâu, không phải là cố ý muốn đem người ta bán thân hay sao? Bằng không, có khác gì cùng người ta đi dạo thanh lâu một lần đâu chứ?"
Tiếu Tuyền nói: "Chẳng lẽ lần trước chúng ta trơ mắt nhìn chủ nhân bị bán vô Thanh Phong lâu, không có ra mặt ngăn cản, cho nên chủ nhân muốn trả thù chúng ta?"
Phong Giản suy nghĩ một lúc, lắc đầu: "Không phải đâu, lần đó trước khi chủ nhân lên cơn đã căn dặn chúng ta không được nhúng tay vào chuyện của hắn, mặc dù chủ nhân buồn vui thất thường nhưng mà ở mặt này vẫn là nói một không hai."
"Kỳ thật ta cũng rất kỳ quái, lần trước chủ nhân lại không giết Bạch Thủy Lung." Tiếu Tuyền nói.
Phong Giản nhíu mày: "Ta rất tò mò, nếu chủ nhân biết Bạch Thủy Lung là vị hôn thê của hắn, sẽ làm gì đây?"
Tiếu Tuyền nói: "Bây giờ, tính tình của chủ nhân giống như một đứa trẻ, đối với một chuyện chỉ hứng thú trong một lúc, sau đó lại quên. Chủ nhân bảo chúng ta đi điều tra thân phận của Bạch Thủy Lung, nhưng không có kêu chúng ta đi nộp kết quả cho hắn xem. Ta cá với ngươi, ngày mai, chủ nhân sẽ không hỏi chúng ta về thân phận của Bạch Thủy Lung. Về sau không có cơ hội, cũng sẽ không hỏi."
"Chậc." Phong Giản không đáp ứng.
Đêm đó, Bạch Thủy Lung trở về tới cửa đại tướng quân Bạch phủ, thủ vệ liền xôn xao, thanh âm to truyền vào toàn bộ tướng quân phủ — Đại tiểu thư đã trở về!
Đại tướng quân phủ vang lên một trận tiếng bước chân, nhưng không có hỗn loạn. Từng cái đèn lồng được đốt sáng, chiếu sáng đêm tối như ban ngày.
Thủy Lung nhẹ nhàng thiêu mi, nhìn quản gia của tướng quân phủ Bách Tường ở trước mặt đang đi tới, Bách Tường gần năm mươi tuổi, mặc trường bào màu nâu, bước chân vững vàng ổn định nhìn sơ liền biết hắn có chút nền tảng võ công, bộ dạng ngày thường không có nghiêm túc, ngược lại hiền lành làm cho người ta nhìn thấy liền yên tâm không phòng bị.
"Đại tiểu thư, lão gia ời người vào Mộc Lam Viện."
Đại tướng quân đã trở về?
Thủy Lung nhẹ nhàng gật đầu, đi theo sự dẫn dắt của hắn vào Mộc Lam Viện.
Bước đi của hai người không vội không nóng, Bách Tường bỗng nhiên nhẹ giọng nói: "Nghe tam công tử nói, đại tiểu thư mất tích mấy ngày là vì người cùng tam công tử ở ngã tư đường gặp chuyện, vì bảo hộ cho tam công tử không bị thương, mới một mình dẫn dắt thích khách rời đi, mấy ngày không có tung tích."
Thủy Lung: "Ừ."
Lời này nghe xong, dễ nhận thấy Bạch Thiên Hoa che chở cho Thủy Lung.
Bách Tường kinh ngạc khi thấy Thủy Lung bình tĩnh: "Đêm qua, lão gia trở về, sau khi biết được tam công tử trên người bị thương liền nổi giận, mọi người ở trong phủ đều chỉ ra và xác nhận đó là lỗi của tiểu thư, chỉ có tam công tử khăng khăng nói đều là lỗi của ngài ấy."
Hắn ung dung thản nhiên đánh giá vẻ mặt của Thủy Lung, thấy nàng trước sau như một, vô cùng bình tĩnh, trong lòng càng thêm kinh ngạc.
Mộc Lam Viện ở ngay trước mắt, canh gác nghiêm ngặt.
Bách Tường di chuyển đôi môi, không có tiếp tục thăm dò Thủy Lung, hướng bên trong viện thông báo: "Đại tiểu thư đến."
"Đi vào." Thanh âm to lớn của Bạch Khiếu, nghe không ra vui hay giận truyền tới.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!