Chương 17: Tính Kế Vũ Vương

Đêm khuya, phố phong trần phồn hoa náo nhiệt dần tàn.

Sau khi Xuân Nương bước vào trong phòng, nhìn thấy Thủy Lung một thân một mình ngồi trước gương đang xử lí mặt nạ da người.

"Ôi ~ Đây là đại nhân bảo ta mang cho ngươi." Xuân Nương đem mười tờ ngân phiếu đặt trên bàn trang điểm, rũ mắt nhìn thẳng tắp vào Thủy Lung, bộ dạng mê hoặc, lầm bầm lầu bầu nói: "Lúc đại nhân rời đi còn cười rất vui vẻ, vừa nhìn liền biết tâm trạng rất tốt, rốt cuộc ngươi đã làm cái gì?"

Không biết bắt đầu từ lúc nào, số lần gặp mặt của Bạch Thủy Lung và Túc Ương ngày càng ít, mỗi lần gặp nhau đều ra về không vui. Đây cũng là nguyên nhân mà nàng ám chỉ Bạch Thủy Lung có thái độ tốt với đại nhân. Sợ rằng hai người vừa gặp đã cãi nhau, Bạch Thủy Lung lại không lấy được thứ mình muốn, Túc Ương cũng sĩ diện không thèm đưa đồ cho nàng.

"Hầu hạ thật tốt, không phải ngươi nói như vậy sao?" Thủy Lung gở mặt nạ da người xuống, lạnh nhạt nói. Sau đó, cầm một ngàn lượng hoàng kim ngân phiếu, mặt mày cười vui vẻ.

Xuân Nương nhìn bộ dạng này của nàng giống như một tiểu nô tài, nhưng lại cảm thấy có vài phần đáng yêu, nhịn không được che miệng cười, thốt ra lời trêu ghẹo không thể thu hồi: "Ngươi nhìn lại mình đi, không phải chỉ là một ngàn lượng hoàng kim thôi sao. Nếu ngươi chịu nghe lời, dụ dỗ đại nhân vui vẻ, không chừng còn được đại nhân cho nhiều hơn một ngàn lượng hoàng kim."

Lời vừa dứt, mặt Xuân Nương trắng bệch, suy nghĩ đến một ý nghĩa khác, nhỡ Bạch Thủy Lung cho là nàng nói thật, đả thương lòng tự ái của nàng, mối quan hệ rạn nứt của hai người thật vất vả mới có thể cải thiện tốt lên một chút, lo lắng muốn giải thích.

"Đây là tiền ta lao động kiếm được." Thủy Lung không biết xấu hổ nói.

Xuân Nương thấy nàng không có tức giận, thở phào nhẹ nhỏm. Càng nhìn Thủy Lung càng không nhịn được vui vẻ, đại nhân cũng phát hiện Thủy Lung đã thay đổi, rất vui mừng, cho nên tâm trạng mới vui vẻ như vậy.

"Tiểu Ngư Nhi." Thủy Lung nói.

Một thân ảnh từ trên xà nhà rơi xuống. Du Ngôn xuất hiên, vẻ mặt của Xuân Nương cũng không hề giật mình.

Thủy Lung biết rõ, chỉ cần nàng bước vào Xuân Ý lâu, Du Ngôn sẽ là tai mắt của nàng kiêm chức bảo vệ.

"Chủ nhân có gì dặn dò."

Thủy Lung cầm chiếc nhẫn màu đen ném cho hắn.

"Đây là tín vật của bang chủ Hắc Thủy Bang, ngươi mang theo nó cùng một ngàn lượng hoàng kim này đi tới Hắc Giao sơn, tìm Lâu Tử Hạng của Hắc Thủy bang, cùng hắn dẫn dắt đám người của Hắc Thủy bang, năm ngày sau, đánh cướp đoàn người vận chuyển quân tư của Vũ vương."

Du Ngôn không thay đổi lời nói: "Trách nhiệm của ta là bảo vệ an toàn cho chủ nhân."

Thủy Lung nói: "Mấy ngày tới ta sẽ không đến Xuân Ý lâu."

Phạm vi bảo vệ của Du Ngôn chủ yếu là Xuân Ý lâu và vùng lân cận.

Du Ngôn trầm mặc một lúc, sau đó im lặng nhận lấy tín vật và một ngàn lượng hoàng kim ngân phiếu.

Xuân Nương ngây người một lúc, vẻ mặt ngạc nhiên đối với Bạch Thủy Lung nói: "Hắc Thủy bang không phải đã bị ngươi tiêu diệt rồi sao?"

Thủy Lung nổi lên ý cười nhợt nhạt, rõ ràng ôn nhu như lông chim hồng rơi trên tuyết, lại làm cho Xuân Nương và Du Ngôn cảm thấy trong lòng nguội lạnh.

Vì sao Hắc Thủy bang không có bị Bạch Thủy Lung tiêu diệt? Bởi vì Thủy Lung muốn tỉ mỉ chuẩn bị lễ vật.

Lễ vật đưa cho ai? Không cần nói cũng biết!

Lúc trước, Bạch Thủy Lung nghe theo Trưởng Tôn Lưu Hiến đi tiêu diệt Hắc Thủy bang, sau khi vừa giết chết Diệp Thiên Long bang chủ của Hắc Thủy bang, mưu sư Lâu Tử Hạng vì bảo toàn mạng sống đã ủng hộ Bạch Thủy Lung lên làm bang chủ, đồng thời thề độc chỉ cần Bạch Thủy Lung còn sống một ngày, hắn sẽ không phản bội.

Lúc ấy, Bạch Thủy Lung cũng không nghĩ bản thân chiếm được cái gì từ Hắc Thủy bang, nàng chỉ muốn đem bang phái này tặng cho Trưởng Tôn Lưu Hiến, để cho hắn có thêm lực lượng. Đặc biệt ra lệnh cho Lâu Tử Hạng đem Hắc Thủy bang che giấu thật tốt. Liền trở về tặng cho Trưởng Tôn Lưu Hiến một cái kinh hỉ.

Nào ngờ trên đường về gặp phải sát thủ, may mắn bản lãnh của nàng rất cao, nhưng cũng thập tử nhất sinh mới chạy về tướng quân phủ – thành Kỳ Dương được.

"Bạch Thủy Lung, ngươi còn không hiểu à? Người mướn Ngọc lâu chúng ta đi giết ngươi chính là Tây Lăng quốc Vũ vương Trưởng Tôn Lưu Hiến! Người mà ngươi một lòng một dạ nhớ thương."

"Ngươi nghĩ rằng ta sẽ tin lời ngươi nói sao?"

"Trưởng Tôn Lưu Hiến vì muốn mạng của ngươi, không chỉ bỏ ra năm ngàn lượng hoàng kim làm tiền đặt cọc cho Ngọc lâu, còn chuẩn bị tin tức tình báo cho chúng ta, để cho chúng ta mai phục ở nơi này chờ ngươi. À! Còn nữa, Hắc Thủy Độc ngàn vàng cũng khó cầu, tất cả đều là vì Trưởng Tôn Lưu Hiến muốn lấy mạng của ngươi!"

"A ha ha ha…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!