"Ba trăm lượng… ta ra ba trăm lượng…"
"Lưu viên ngoại, có ba trăm lượng thôi à, thật là keo kiệt. Ta ra năm trăm lượng!"
"Sáu trăm lượng…"
Tiếng động lớn xôn xao, cao thấp kèm theo tức giận vang lên truyền vào lỗ tai. Giống như vô số ruồi bọ ong ong kêu to, làm cho người ta cảm thấy bực bội trong người.
"Một ngàn lượng." Một âm thanh trầm thấp vang lên, không lớn nhưng lại có thể làm ọi người nghe rõ ràng rành mạch, ngay sau đó lại nói thêm hai chữ: "Hoàng kim."
Hai chữ này vừa rơi xuống, không khí chung quanh liền trở nên yên tĩnh lạ thường, kèm theo tiếng hít thở loáng thoáng không biết của ai.
Thanh âm này… Nghe thật quen. Thủy Lung giật giật ngón tay, hơi hơi mở ra một cái khe hở, lờ mờ thấy được bóng người cao ngất, cách một tầng hồng sa (1), trong không khí mê hồn hương bồng bênh bay lượn.
"U ~ Vị đại gia này thật sự là hào phóng, còn có ai ra giá cao hơn không? Nếu không có, đêm đầu tiên của Đào Yên chúng ta sẽ thuộc về vị đại gia này." Thanh âm kiều mỵ của Xuân Nương truyền vào tai Thủy Lung.
Thủy Lung nhẹ nhàng nhíu mày.
Đào Yên? Cái này hình như là đang nói mình à?
Hai gã nam tử áo xanh đi vào tầng sa, đem Thủy Lung đặt lên một cỗ kiệu rồi nâng lên, chạy lên lầu. Xuân Nương đi theo bên cạnh, tay làm thành hình hoa lan, cười duyên nói: "Nhẹ một chút, cẩn thận một chút, đây chính là một ngàn lượng hoàng kim."
Thủy Lung nằm trong kiệu nghe được giọng điệu chế nhạo của nàng, lười biếng mở ra hai mắt nhìn về phía Xuân Nương.
Xuân Nương nháy mắt với nàng mấy cái, che miệng cười duyên: "Xuân Đào, ngươi đừng trách ma ma, ma ma là người mở cửa làm ăn, ngươi bị người ta bán, ma ma thấy ngươi cũng có chút nhan sắc cho nên mới đồng ý mua ngươi, sau này ngươi có bản lĩnh muốn tìm người tính sổ thì đi tìm người bán ngươi mà tính sổ, ngươi thấy ma ma nói có đúng hay không?"
Thủy Lung híp mắt. Nàng nhớ rõ.
Trước đó, nàng cùng Bạch Thiên Hoa cùng nhau đi Thái Bạch lâu, trên đường trở về phủ đại tướng quân, có mấy người áo đen xông tới chặn bọn họ lại. Lúc đó tình huống quá bất ngờ, mục tiêu của người áo đen lại là nàng, nàng quyết định nhanh chóng chạy tới ngõ hẻm phức tạp, cố giả bộ giống như bị thuốc mê của đối phương làm cho choáng váng, sau đó thì bị mấy người áo đen đưa tới Xuân Ý lâu.
"Đem cỗ kiệu để xuống, các ngươi có thể đi ra ngoài." Trong chốc lát, cỗ kiệu được đưa tới một gian phòng lịch sự, tao nhã. Xuân Nương kêu hai gả nam tử áo xanh rời đi, tự mình đỡ Thủy Lung lên giường.
Thủy Lung được nàng nâng từ kiệu lên giường, liếc mắt nhìn cái gương sáng ngời đối diện giường không xa.
Trong gương xuất hiện một tiểu mỹ nhân làm rung động lòng người. Da thịt của nàng trắng như tuyết, làm tôn lên ngũ quan xinh đẹp trông có vẻ yếu đuối hơn, mái tóc đen nhánh rối tung, xiêm y đỏ thẫm, đen cùng đỏ quấn quít, cùng khuôn mặt trắng như tuyết thật sự là quá mức tương phản. Làm cho thị giác của người khác triệt để bị đánh gục. Nhưng mà ánh mắt của nữ tử đó và dung mạo của nàng cực kì không hòa hợp, giống như mũi đao nhiễm huyết đặt ở gấm trắng thêu trăm hoa rực rỡ, thật không phù hợp.
Thủy Lung sờ sờ bên tai, quả nhiên cảm xúc có chút khác biệt. Đây không phải là mặt của nàng, chỉ một miếng mặt nạ da người mà thôi. Nhưng mà người có thể làm ra một cái mặt nạ da người sinh động như thật, theo nàng biết, chỉ có thể là Thiên Diện Quỷ Y nổi danh khắp chốn giang hồ, Nhàn công tử.
"Đào Yên, con ngoan ngoãn ngồi chờ ở đây, vị khách đầu tiên của con sắp đến rồi, con phải nhớ phục vụ người ta cho tốt, không nên chọc đại gia tức giận, sau đó con muốn gì đại gia cũng có thể cho con." Xuân Nương cười duyên như hoa.
Thủy Lung nhàn nhạt liếc nàng ta một cái.
Xuân Nương che miệng cười đi ra.
Không tới một chung trà, cửa phòng bị Xuân Nương đóng kín lại bị mở ra một lần nữa, nhưng không nghe thấy tiếng bước chân.
Thủy Lung nhìn ra cửa.
Người đến một thân cẩm bào màu đỏ, bên ngoài khoác sa mỏng, phẳng phiu như cánh ve, càng thêm phiêu dật, eo đeo đai ngọc, treo ba món trang sức. Ở giữa là hai con cá cát tường và ngọc bội màu tím gắn với tua rua màu đỏ, hai bên còn lại cài hai viên trang sức, khi hắn bước đi, ngọc bội cùng đồ trang sức nhẹ nhàng va chạm lẫn nhau, phát ra âm thanh thanh thúy, dễ nghe.
Hắn từ bên ngoài đi tới, nhờ vào ánh nến mập mờ ấm áp trong phòng mà mặt mũi hắn cũng dần hiện ra.
Nếu như nói nam tử này có thân hình cao gầy, phóng khoáng lại tràn ngập sức hấp dẫn thì khuôn mặt của hắn đủ để đập tan mọi hi vọng làm ọi người phải giật lùi. Đó là một khuôn mặt thật sự rất khủng bố, những vết sẹo dày đặc xen kẽ nhau, màu sắc sặc sỡ không phải là màu sắc da thịt của người bình thường, chỉ có đôi mắt cùng môi là vẹn toàn. Đây là một đôi mắt cực kì có sức quyến rũ, độ cong hoàn mỹ, con ngươi đào hoa say lòng người, như thế chói lọi kiêu ngạo giống như một người luôn đứng ở trên đỉnh núi thật cao, nguy hiểm làm cho người khác không cách nào lại gần.
Nam tử vừa đi tới liền ngồi xuống ghế nhỏ trước giường, nhìn thẳng Thủy Lung, trầm mặc không nói.
Thủy Lung xòe tay ra trước mặt vị nam tử đó, nói: "Đồ."
Ánh mắt nam tử chợt lóe, chợt lộ ra nụ cười, một nụ cười tràn đầy sự chế giễu: "Còn chưa có hầu hạ cho đại gia mà đã đòi đồ rồi. Tiểu nha đầu lá gan không nhỏ. Xuân Ý lâu dạy dỗ ra mặt hàng như vậy à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!