Chương 13: Không Để Yên Chuyện Này

"Ui ~" Phương Tuấn Hiền bị nhéo đau hít vào một hơi, đôi mắt hóa thành lưỡi đao phóng về hướng Thủy Lung, trong đó tập trung rất nhiều sự buồn bực, tức giận quát: "Bạch Thủy Lung, ngươi làm cái gì vậy?"

Trước khi hắn ra tay, Thủy Lung nhanh chóng rút lại tay, ngay sau đó lấy lá trà cầm giữa hai ngón tay đưa ra trước mặt hắn: "Khóe miệng dính đồ bẩn."

Phương Tuấn Hiền ngẩn ra.

Bạch Thiên Hoa khẽ liếc mắt nhìn. Trước đó, hắn không có thấy khóe miệng Phương Tuấn Hiền có dính cái gì hết.

Sức lực của Thủy Lung không nhỏ, nhìn nửa bên mặt bị hồng của Phương Tuấn Hiền nhưng hắn cũng không rên một tiếng, giống như hắn không có cảm giác đau, nhíu mày nghi hoặc hỏi: "Ngươi lau giúp ta có cần dùng lực mạnh như vậy không?"

Thủy Lung rũ mắt xuống, lấy một bình sứ ra từ trong tay áo, sau đó đưa cho Phương Tuấn Hiền, nhẹ nhàng mỉm cười nói: "Ta có mua thuốc cho ngươi, nhưng miệng của ngươi đã khỏi hẳn rồi cho nên ta không có thể đưa cho ngươi."

Bởi vậy, ngươi liền làm miệng của ta bị thương lần nữa, như vậy ngươi mới có lí do đưa thuốc, để cho ta nhận lấy?

Phương Tuấn Hiền nhìn khuôn mặt cứng nhắc của cô gái ngồi trước mặt nở nụ cười, ngay cả đôi lông mi cong dày, dài đang run rẩy của đối phương cũng nhìn thấy rõ ràng. Tuy hai má đau rát nhưng lại không tức giận được, ngay cả chính hắn cũng có lúc không kịp lúc, đã bật cười, dù là châm chọc, cao ngạo tươi cười: "Ngươi vẫn như trước không giống những cô gái bình thường khác.

Nếu như ngươi đã một lòng muốn tặng thuốc cho ta, ta liền miễn cưỡng nhận vậy."

Bạch Thủy Lung này cũng có chút đáng yêu. Ý nghĩ này vừa hiện lên trong óc, vẻ mặt của Phương Tuấn Hiền liền cứng đờ, nhíu mày gao gắt. Làm sao hắn lại có cái ý nghĩ kỳ dị như vậy chứ.

"Thuốc này, nửa canh giờ bôi một lần, lúc mới bôi lên sẽ có chút đau rát. Đó là biểu hiện phát huy tác dụng của thuốc." Thủy Lung đem bình sứ bỏ vào trong tay của Phương Tuấn Hiền, dặn dò hắn: "Nhớ phải bôi."

"À, ta có chuyện, đi trước." Phương Tuấn Hiền bị ý nghĩ ở trong lòng làm cho rối loạn, không muốn tiếp tục ở lại đối mặt với Thủy Lung.

"Đi thong thả." Thủy Lung nói.

Phương Tuấn Hiền đứng dậy kéo rèm đi ra, người liền biến mất ở bên ngoài rèm cửa.

Chờ hắn rời đi, Bạch Thiên Hoa mới dựa sát vào Thủy Lung vẻ mặt ngập ngừng, phức tạp hỏi: "Tỷ, cái bình đó không phải là cái bình chúng ta mua ở trên đường tới đây sao? Đó là phấn đuổi trùng (1) đúng không?"

Thủy Lung gật đầu.

Bạch Thiên Hoa sợ hãi kêu: "Tỷ, tỷ biết, tại sao còn nói với Phương Tuấn Hiền là thuốc?"

Thủy Lung nhíu mày, đạm nói: "Miệng mồm không sạch sẽ là bệnh, nên trị."

Bạch Thiên Hoa rụt cổ, thầm nghĩ, xem ra tỷ tỷ đối với hắn vẫn còn tốt gấp mấy lần so với những người khác.

"Nhưng mà tỷ tỷ… Phương Tuấn Hiền thật sự sẽ bôi sao?"

"Phải."

"Lỡ như mặt của Phương Tuấn Hiền bị hủy, hắn tới tìm tỷ trả thù thì phải làm sao?"

Ngón trỏ của Thủy Lung hướng ót của hắn bắn ra, cười nhạt: "Không phải ngươi nói bảo vệ ta sao?"

"Hả? A ha ha ~ đúng rồi. Nếu Phương Tuấn Hiền dám tìm tỷ báo thù, đệ nhất định sẽ bảo vệ tỷ, cắn chết hắn." Bạch Thiên Hoa vừa nghe, cảm thấy Bạch Thủy Lung công nhận bản lĩnh của hắn, hết sức phấn khởi nói.

Hướng Dưỡng khẽ thở dài: Tam công tử, ngài là người, không phải con sói, không cần cắn.

Thủy Lung nhàn nhạt uống nước trà, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Phấn đuổi trùng kia là nàng mua của một ông lão ở ngã tư đường, cách điều chế rất đơn giản, chỉ dùng thảo dược thiên nhiên điều chế, không có hại đối với da, chỉ là bị dị ứng vài ngày thôi. (=.+)

Chỉ dựa vào điểm này, Phương Tuấn Hiền tuyệt đối sẽ không cùng nàng – trưởng nữ của Bạch tướng quân phủ kiêm chức Hoa Dương quận chúa tam phẩm quyết đấu sống chết.

Thủy Lung đang suy nghĩ, tầm mắt liền rơi vào một chiếc xe ngựa cao nhã đắt tiền ở ngoài cửa Thái Bạch lâu.

Một bóng hình xinh đẹp, tao nhã từ trên xe ngựa bước xuống, mặt mày xinh đẹp khẽ nhíu mày, làm cho người ta đau lòng lo lắng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!