Nếu như có người cảm thấy Thủy Lung nói nhiều với Bạch Thiên Hoa như vậy, là vì yêu thương Bạch Thiên Hoa không muốn hắn bị người hại. Nếu thế thì mười phần sai lầm.
Chỉ bằng chuyện Bạch Thiên Hoa có ý định muốn làm nàng bị thương, Thủy Lung liền đâm vào tay hắn một kiếm, đánh hắn mấy chục cái tát cộng thêm đánh gãy hai chân của hắn đủ để nhìn ra Bạch Thủy Lung không phải hạng người thiện nam tín nữ.
Thủy Lung kiên nhẫn nhắc nhở ám chỉ đối với Bạch Thiên Hoa cũng là vì nàng ngấm ngầm mưu tính.
Trong trí nhớ, Bạch Thiên Hoa cũng không phải là con ruột do Vệ thị sinh ra.
Mẹ của hắn là một mỹ nhân nổi tiếng một thời, là nữ nhân mà Bạch tướng quân yêu nhất. Mẹ của Thiên Hoa là một nữ nhân có văn võ song toàn, Bạch tướng quân xuất chinh, nàng cũng đi theo. Mỗi lần xuất chinh, mẹ của Thiên Hoa đều một lòng một dạ đi theo bên cạnh Bạch tướng quân, nhưng trong lúc chinh chiến lại phát hiện bản thân mang thai, tình huống lúc đó không cần người nói cũng biết nghiêm trọng biết bao nhiêu.
Tình hình chiến đấu nguy hiểm, mẹ của Thiên Hoa muốn quay trở về cũng không được, đành mang thai ở lại quân doanh, cho tới lúc hai quân giao chiến, nàng liền sinh non.
Lúc Bạch Thiên Hoa còn nhỏ xung quanh đều có các mối nguy hiểm đe dọa. Hắn vừa mới gian nan chào đời, đột nhiên có thích khách xông tới. Mẹ của Thiên Hoa liều mình bảo vệ hắn, Bạch tướng quân chạy tới, mẹ của Thiên Hoa đã hấp hối.
Bạch tướng quân vô cùng đau lòng, không nhận ra có thích khách đánh lén. Khoảnh khắc cuối cùng, mẹ của Thiên Hoa chắn một đao thay cho Bạch tướng quân, một đao xuyên tim, muốn sống cũng sống không nổi. Trước khi chết, bà đem Thiên Hoa giao cho Bạch tướng quân, cầu xin hắn đừng để cho Thiên Hoa chịu thiệt thòi, đối xử tốt với Thiên Hoa.
Bạch tướng quân cũng không phụ lòng ủy thác của mẹ Thiên Hoa. Sau khi đại thắng trở về, đem Thiên Hoa giao cho đại phu nhân làm con thừa tự, bất kể đại phu nhân không muốn, điên cuồng tranh cãi ầm ĩ, Bạch tướng quân cũng quyết tâm cho Bạch Thiên Hoa ngồi trên vị trí trưởng tử của Bạch gia.
Bạch tướng quân khi đã nhận định một chuyện, đại phu nhân Vệ thị cũng không có cách nào ngăn cản.
Một Bạch Thủy Lung đã chiếm đi thân phận trưởng nữ, sau đó lại có thêm một Bạch Thiên Hoa giành đi thân phận trưởng tử. Cả hai đều không phải con ruột do chính mình sinh, đại phu nhân Vệ thị chỉ có thể thống hận bọn họ. Làm sao có thể thật lòng thương yêu Bạch Thiên Hoa.
Cái gọi là kẻ thù của kẻ thù chính là bằng hữu. Đây chính là nguyên nhân mà Thủy Lung nhắc nhở Bạch Thiên Hoa.
Bạch Tuyết Vi đi giựt dây Bạch Thiên Hoa để cho hắn đi tìm nàng gây sự. Thủy Lung đương nhiên đoán ra được suy nghĩ của nàng ta, nhất định Bạch Tuyết Vi muốn nhìn Bạch Thiên Hoa cùng nàng lưỡng bại câu thương (1), kết quả tốt nhất là cả hai cùng chết hết.
"Bạch Thiên Hoa chính là con át chủ bài để ình sống yên ổn ở tướng quân phủ." Thủy Lung tính toán ở trong lòng.
Hiện tại nàng mất đi nội lực, dựa vào sức lực của chính mình đối phó với Bạch Thiên Hoa và kẻ lơ mơ Phó Khiếu Tứ thì không thành vấn đề. Nhưng đối mặt với cao thủ có nội lực thật sự thì tuyệt đối không dễ dàng. Võ đấu không lại, như vậy dùng trí!
Từ lúc Bạch Thiên Hoa được sinh ra cho tới bây giờ đã gần mười hai năm, Bạch tướng quân phủ cũng không có một đứa con trai nào ra đời. Cái này có phần không thực tế.
Khả năng duy nhất chính là lão đại của tướng quân phủ, Bạch đại tướng quân động tay động chân. Hắn muốn Bạch Thiên Hoa trở thành người kế thừa duy nhất, đủ để thấy hắn đối với Bạch Thiên Hoa sủng ái nhiều bao nhiêu.
Chỉ cần Bạch Thiên Hoa đứng về phía nàng, tướng quân phủ sẽ ít uy hiếp tới nàng, cũng có thể hù dọa đại phu nhân và Bạch Tuyết Vi.
Vào lúc này, ở Dụ Tâm Viện.
Bạch Thiên Hoa nói, đại phu nhân Vệ thị hôn mê cho tới bây giờ vẫn chưa tỉnh, bây giờ đang yên lành ngồi trên giường, trán được băng bó bằng vải mỏng màu trắng, làn da tái nhợt, đôi mắt hẹp dài, đôi mi tinh tế lộ ra tính toán độc ác lạnh như băng.
Nha hoàn Phương Vân đứng ở bên cạnh nàng đưa chén thuốc đi qua.
Vệ thị nhíu mày, vẻ mặt chán ghét, cầm lên uống cạn.
Phương Vân nhận lấy chén thuốc đã hết.
Bạch Tuyết Vi ngồi ở bên giường, đưa tay đấm chân cho Vệ thị, lời nói nhỏ nhẹ nói: "Mẹ, mẹ yên tâm, con sẽ không để ẹ chịu tội oan uổng đâu."
Vẻ mặt khó coi của Vệ thị cũng giãn ra chút ít, ánh mắt dịu dàng nhìn về Bạch Tuyết Vi, nhưng mà sự dịu dàng ấy lại bị sự lạnh lung ác độc bao trùm hỏi: "Chuyện bên Hoa Nhi đã làm như thế nào?"
Bạch Tuyết Vi chu miệng nói: "Cuối cùng cũng chỉ là đồ vô dụng. Không thể giết chết tiện nhân kia, ngược lại còn bị đánh thương tích đầy mình."
Vệ thị kinh ngạc: "Tiểu tạp chủng đánh Hoa Nhi."
"Cũng không phải như vậy." Bạch Tuyết Vi nở nụ cười, ánh mắt chớp động ngầm tính kế: "Mẹ không biết đâu, ả đánh rất tàn nhẫn, con thấy cái mặt sưng phù của tiểu đệ chỉ sợ mười ngày nửa tháng cũng không thể khôi phục như trước, cánh tay bị đâm thủng một lỗ, xương bánh chè cũng trật khớp."
Vệ thị cười lạnh: "Tiểu tạp chủng này điên thật rồi, chẳng những đánh ta, ngay cả Hoa Nhi cũng đánh, nếu lão gia biết được…" Bỗng nhiên ngừng nói, đối với Phương Vân vẫy vẫy tay.
Phương Vân hiểu ý đuổi mấy nha hoàn ra ngoài, chính mình cũng đi ra, đứng coi chừng ở ngoài cửa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!