"Hiểu."
Trưởng Tôn Vinh Cực nhìn vô đôi mắt giống như ẩn chứa cuồng phong của nàng, có thể cuồn cuộn cuốn bay lòng người.
Thủy Lung cười mà không nói.
Dáng vẻ thong dong lạnh nhạt này kết hợp với đôi mắt khẽ híp lại, tràn đầy ý cười lạnh rét thấu xương, rõ ràng là đang bị người ta chèn ép nhưng lại làm cho người ta có cảm giác nàng mới là người nắm quyền chủ đạo. Cao quý, thanh nhã nhưng không vênh váo hung hăng.
Loại khí chất này rất dễ dàng khơi dậy dục vọng chinh phục của nam nhân.
Nhưng mà, khi nam nhân quyết định muốn chinh phục đối phương, nắm lấy đối phương, thì trên thực tế hắn đã rơi vào trong cạm bẫy của đối phương, không biết từ khi nào bản thân đã bị đối phương chinh phục.
Thủy Lung thấy ánh mắt của Trưởng Tôn Vinh Cực có biến đổi, hắn căn bản không có ý định che giấu, trong đôi mắt như có hai ngọn lửa cực nóng, có thể làm da thịt bị bỏng, sắc bén làm cho người ta không có cách nào trốn tránh.
Thủy Lung hiểu được ánh mắt này đại biểu cho cái gì, nhưng mà nàng sẽ không để cho Trưởng Tôn Vinh Cực thật sự "đè" nàng.
"Ngươi suy nghĩ làm như thế nào?" Thủy Lung không nhanh không chậm hỏi.
Hai tay của nàng vẫn bị Trưởng Tôn Vinh Cực giữ ở trên đỉnh đầu, hai chân bị hắn áp chế, không thể xoay người tìm đường sống. Cho dù thân thể của nàng không bị đè ép, nhìn xem hai lần đánh nhau trước với Trưởng Tôn Vinh Cực đủ để chứng minh, hiện tại, nàng không phải là đối thủ của Trưởng Tôn Vinh Cực.
Trưởng Tôn Vinh Cực cúi đầu xuống, khuôn mặt của hắn cách khuôn mặt của nàng không tới 3cm. Khi hắn nói chuyện, Thủy Lung có thể cảm nhận được hơi nóng từ hắn phả ra, hắn nói: "Hôn môi của ngươi, vuốt ve thân thể của ngươi, sau đó lại làm chuyện đó…"
Hắn kéo tay của Thủy Lung tiến về phía đũng quần của mình, giọng nói vẫn lười biếng như trước, âm thanh khàn khàn, ngữ điệu không một chút xấu hổ nói: "Tiến vào thân thể của ngươi."
Đừng nói là cổ đại nữ tử, cho dù là phần lớn nữ tử ở hiện đại, nghe thấy kiểu thổ lộ trực tiếp như thế này, cũng sẽ nhịn không được mà cảm thấy xấu hổ.
Nhưng mà Thủy Lung là một cái quái thai, không bị liệt vào danh sách "nữ tử cảm thấy xấu hổ", nàng nhíu nhíu mày, lạnh nhạt lắng nghe.
Ngón tay mềm mại bị chính mình cầm lấy đụng vào bên dưới đũng quần, khiến cho Trưởng Tôn Vinh Cực nhớ lại cảm giác ngày hôm đó, nhìn chằm chằm vào đôi mắt thâm u lại sắc bén của nàng, cúi đầu xuống nói: "Lại cứng lên, bởi vì ngươi."
"Đó là lí do mà ngươi nửa đêm nửa hôm chạy sang đây, muốn ta chịu trách nhiệm giải quyết nó, hay là súng lục thăng cấp, phục vụ đầy đủ cho ngươi?" Thủy Lung ngoắc ngoắc ngón tay, lời nói không nghe ra được là vui hay giận.
Hí.
Trưởng Tôn Vinh Cực nhẹ nhàng hít vào một hơi, thanh âm khàn khàn: "Lần trước ta không biết, trở về tự mình xem sách, đã biết."
"Ta thật sự không thể không nói một câu: Huynh đệ, ngươi thật bộc trực thành khẩn." Thủy Lung nói.
Trưởng Tôn Vinh Cực nói: "Cho nên ta mới tới "yêu" ngươi."
Lông mi cuốn đen của Thủy Lung nhẹ nhàng phe phẩy như đôi cánh bướm, làm cho con ngươi đen như Hắc Diệu Thạch lúc ẩn lúc hiện, ánh sáng liễm diễm giống như ánh sáng loang loáng phản xạ của đầm nước. Nàng khẽ nhíu mày, nghiêm túc khuyên nhủ: "Huynh đệ, ngươi không thể vừa mới hiểu tình dục, liền chạy tới tìm huynh đệ mình để thí nghiệm."
"Ngươi không phải là huynh đệ của ta, ngươi là nương tử của ta."
"Là vị hôn thê."
"Ta không có bắt ngươi làm thí nghiệm."
"Vậy ngươi đem móng vuốt của ngươi thu hồi lại đi."
Trưởng Tôn Vinh Cực chẳng những không thả lỏng, ngược lại còn nắm thật chặt, hai mắt chăm chú nhìn vào Thủy Lung, nói: "Ta cứng, chứng tỏ ta muốn "yêu" ngươi. Ta chỉ cứng đối với một mình ngươi, chứng tỏ ta chỉ muốn "yêu" một mình ngươi."
Đêm đó ở Xuân Ý lâu, Trưởng Tôn Vinh Cực cảm thấy biến đổi sinh lý của mình rất kỳ quái, sau khi rời đi tìm một bộ sách về xem. Một lúc sau mới hiểu được, hắn cuối cùng cũng hiểu được những biến đổi sinh lý kỳ quái đó của mình gọi là tình dục, nguyên nhân sinh ra tình dục của một người nào đó là vì động tình đối với một người khác, biện pháp giải quyết duy nhất đó chính là giao hoan. [1]
Từ trước đến nay, Trưởng Tôn Vinh Cực là người luôn dựa vào tâm tình làm việc, hắn biết, một cái ý nghĩ đi tìm Thủy Lung xuất hiện trong đầu, vì thế người liền chạy tới phủ quận chúa.
"Thật tốt, hình như ngươi không có nghe ta nói chuyện." Thủy Lung không có tức giận, ngược lại lông mi run rẩy.
Trưởng Tôn Vinh Cực cũng không hiểu vì sao khi hắn đối mặt với Thủy Lung, thì giống như hết sức không giống như bình thường. Từ trước đến nay, hắn không thích quan tâm những chuyện bên ngoài, nhưng hết lần này tới lần khác lại cẩn thận chú ý tới biến hoá dù chỉ rất nhỏ của Thuỷ Lung. Giống như bây giờ, hắn thấy rõ hai hàng lông mi của nàng run rẩy, ngay cả độ cong run run cũng gần như thấy rõ, khiến trái tim như đập lỗi nhịp, một cảm xúc xa lạ dâng lên, loại cảm xúc này gọi là… thương tiếc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!