Chương 8: Tơ hồng

Ta bị Nhân Duyên Tuyến quấn lấy, không đứng dậy nổi

Bạch Trạch: "…" Lời này nghe cứ là lạ, khiến y không nhịn được lạnh rùng mình, lúc này mới nhận ra, Thiên Tôn có thể biến lớn đôi tay phỏng chừng đã không dễ dàng, đang tạm thời giữ chức thầy, mình nên đúng lúc biểu dương mới phải. Thế là, nhanh chóng đổi sang một khuôn mặt tươi cười.

"Phù Lê, ngươi giỏi quá nha, làm thế nào vậy?" Đôi tay Bạch Trạch đang nắm kia, dần dần co trở lại, biến thành một đôi tay nhỏ đầy thịt.

"Như lời ngươi nói, hội tụ pháp lực vào cùng một chỗ, quả thực có thể lớn lên, nhưng thời gian hiệu lực rất ngắn." Phù Lê làm một cái tổng kết đơn giản rõ ràng, vẫy Vô Tự Thiên Thư tới, đem tâm đắc của mình ghi chép vào. Những kinh nghiệm này rất hữu dụng, nhất định phải nhớ kỹ, chuẩn bị để đối phó với lần bãi bể nương dâu sau.

Làm xong những việc này, Phù Lê vỗ vỗ đầu Bạch Trạch, y sửng sốt một chút, cúi đầu nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Thiên Tôn: "Sao…" Còn chưa nói dứt lời, đã thấy Tiểu Tiểu Phù Lê há mồm, ngáp một cái, con ngươi trong trẻo nhiễm một tầng sương mù.

Hóa ra là buồn ngủ.

Từ lần trước ngủ trên mao mao của Bạch Trạch, Thiên Tôn đại nhân liền thấy thích cái loại xúc cảm này. Bạch Trạch hệ thủy, mao mao mùa hè tràn ngập hơi nước lạnh lẽo, nằm trên đó không nóng một chút nào.

Bạch Trạch nhận mệnh biến trở lại nguyên hình, nằm trên mặt đất. Phù Lê bám vào mao mao leo lên, nằm ở trên lưng Bạch Trạch, gối đầu lên đầu y, cọ cọ mặt vào mao mao.

Ngày kế, Ngọc Đế đúng giờ đem Vương Mẫu tới, ném vào vườn trẻ xong là chạy luôn, một câu cũng không nói với Bạch Trạch.

"Oa oa ——" Tiếng khóc rõ to, đem Bạch Trạch vẫn còn đang ngủ như chết giật nảy người, dựng hết cả lông, Lý Tịnh lăn xuống khỏi thảm ngọc, gượng bò lên một lúc, cấp tốc mặc quần áo vào.

"Ngoan a, không khóc." Bạch Trạch biến thành hình người, vò đầu bứt tai xoay quanh Vương Mẫu một vòng, giơ tay đem người ôm lên. Vương Mẫu giãy giụa nhảy xuống, bám vào rào chắn trên cổng ngọc trụ Ngọc Thanh Cung không buông tay, gào khóc nhìn về hướng điện Lăng Tiêu.

"Ngọc Đế không cần ngươi nữa, lêu lêu lêu!" Lão Quân lè lưỡi làm mặt quỷ với Vương Mẫu.

Lời này thốt ra, Vương Mẫu bỗng nhiên khóc càng kinh hơn.

"Buổi tối hắn sẽ đến đón ngươi, đừng nghe Lão Quân nói bừa." Bạch Trạch trừng Lão Quân một cái, ra hiệu cho ông mau mau giao một viên kẹo ngọt ra để dỗ người.

Lão Quân ôm lấy hồ lô của mình, quẹt mỏ do dự nửa ngày, đổ ra ba viên, chọn viên bé nhất, cất hai viên còn lại vào trong, đóng chặt.

"Cho ngươi ăn." Lão Quân đem một viên kẹo ngọt giơ trước mặt Vương Mẫu.

"Ta không thèm…" Vương Mẫu quay đầu, đẩy đẩy tay Lão Quân.

"Ta muốn! Ta muốn!" Lý Tịnh như một cơn gió phóng vèo tới, cuỗm viên kẹo rồi chạy thẳng.

"Ai cho ngươi!" Lão Quân lập tức đuổi theo, hai bé lại bắt đầu chạy như điên vòng quanh sân.

"Thế ngươi muốn gì nào?" Bạch Trạch kiên nhẫn hỏi, là một thụy thú, tính tình của y luôn rất tốt, đặc biệt là khi đối mặt với các bé cưng.

"Ta muốn tướng công… Oa oa…" Vương Mẫu khóc thút thít nghẹn ngào nói. Nàng cảm thấy mình nhỏ đi, Ngọc Đế nhất định đã thay lòng, vậy mà lại không thích mây đùi gà nàng sai người dệt.

"Làm sao biết?" Phù Lê bay bay qua, mặt không cảm xúc nhìn Vương Mẫu.

"A?" Vương Mẫu hít hít nước mũi, ngơ ngác nhìn Phù Lê Thiên Tôn treo ngược ở trước mặt mình.

"Ngọc Đế có điểm gì khác thường?" Phù Lê chỉnh cơ thể lại, ôm cánh tay hỏi nàng. Cái vụ mây đùi gà, ngày hôm qua đã nhắc tới, lúc đó cũng chả thấy Vương Mẫu phản ứng gì, sáng sớm hôm nay lại khóc hăng như thế, nhất định là ngày hôm qua đã có chuyện gì xảy ra. Bọn họ tuy rằng nhỏ đi, thế nhưng trực giác của thượng thần vẫn còn, có thể làm cho Vương Mẫu khóc thành ra như này, phỏng chừng phải có dấu hiệu đặc biệt gì.

Vương Mẫu khẽ cắn răng: "Còn không phải là tại Cửu Vĩ Hồ Tiên kia sao!" Có một con cáo chín đuôi, gần đây tu luyện thành tiên, bởi vì múa hay nhảy đẹp, được Ngọc Đế giữ lại điện Lăng Tiêu làm vũ tiên. Cái con hồ ly kia vẫn luôn tuân thủ bổn phận nghiêm ngặt, đối với Ngọc Đế phi thường kính trọng, tối ngày hôm qua lại không hiểu vì sao, đột nhiên liếc mắt đưa tình với Ngọc Đế.

"Cung nghênh Ngọc Đế hồi cung." Vũ tiên Cửu Vĩ Hồ cúi người quỳ lạy, Ngọc Đế kêu đứng lên, nàng liền đứng dậy, kín đáo ngẩng đầu, một đôi mắt to linh động như muốn nói lại thôi.

Ngọc Đế ngơ ngác, tựa hồ có hơi bị mê hoặc.

Cửu Vĩ Hồ cười lui xuống, lúc sắp đi, lại chớp chớp mắt nhìn Ngọc Đế.

Ngọc Đế lại ngơ ngẩn, sau đó vẫy vẫy đầu.

"Ngươi nói xem, hắn có phải thay lòng rồi không?" Vương Mẫu khóc sướt mướt hỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!