Ngọc Thanh Cung, hôm nay, một mảng bừa bộn
Lão Quân cầm phất trần ngồi tĩnh tọa trên đệm hương bồ ở đâu thì không có thấy, thay vào đó là một đứa nhỏ mặc đạo bào, cầm một cái phất trần bé xíu, vẻ mặt nghiêm túc nhìn chằm chằm Bát Quái Lư, giọng toàn hơi sữa nói: "Đồng nhi, đan Thiên Tài Địa Bảo này còn thiếu mấy vị, ngươi mau mau mang tới đây."
NOTE: đạo đồng, tiên đồng, đồng nhi… là cách gọi mấy đứa nhỏ theo hầu các vị tiên.
"Vâng, Lão Quân." Tiên đồng tuy rằng không hiểu vì sao Lão Quân đột nhiên biến thành đứa nhỏ nhưng vẫn nghe lời mang nguyên liệu ông muốn đến, quả Thiên Tuyền Bách Hương, mật Vạn Hoa Thiên Tằng, sau đó hoảng sợ nhìn Lão Quân đem chiếc bình mật to ném vào trong lò luyện đan.
Bạch Trạch ngồi cạnh Thiên Tôn một lúc, đã bắt đầu mệt rã rời, y nhìn xung quanh hai bên, nhích ra một chút, sau đó chậm rãi xoay người lại biến về nguyên hình. Đang thiếu ngủ, cứu vớt thiên giới khỏi nguy nan gì gì đó, chờ tỉnh ngủ lại nói sau ha.
Mới vừa ngủ, liền nghe thấy tiếng xé gió cách đó không xa truyền tới, ngay sau đó, một bé con mặc áo giáp bị quăng vào người Bạch Trạch, "Phốc" một tiếng chui tọt vào trong mao mao dày của Bạch Trạch.
Bạch Trạch bị đè khẽ lầm bầm một tiếng, vẫy vẫy đầu, sau đó đối diện với đôi mắt lấp lánh có hồn của Na Tra.
"Thỉnh cầu Thần Quân trông giúp phụ thân một lát, Lão Quân đã biến thành đứa nhỏ, ta phải mau chóng truy tìm!" Na Tra nói xong, cũng không chờ Bạch Trạch đáp lại, liền giẫm Phong Hỏa Luân, gào thét xông ra ngoài, một đầu lụa Hỗn Thiên Lăng buộc vào Vòng Càn Khôn, nhìn kiểu gì cũng giống như đang đi thòng ngựa.
Bạch Trạch yên lặng duỗi móng ra bụm mặt, cùng Thiên Tôn liếc mắt nhìn nhau, hóa thành hình người, đem Lý Tịnh vẻ mặt đang không vui buông ra, dặn dò hắn cùng Phù Lê trước hết cứ tự chơi một lúc, còn mình vẫn nên đi theo xem thử Na Tra định làm gì thì tốt hơn.
"Hai người các ngươi ngoan nha, đừng đánh nhau đó." Bạch Trạch không yên tâm quay đầu lại nhìn một cái, nhấc chân rời khỏi Ngọc Thanh Cung.
Na Tra chạy tới Đâu Suất Cung, vẫn như lúc bình thường, ngọn lửa trong lò luyện đan cháy hừng hực, tiên đồng cẩn thận đong đưa quạt, trân bảo, đan dược sắp xếp rất chỉnh tề… Ngoại trừ Thái Thượng Lão Quân cao ba thước ngồi trước lư.
Trên người Lão Quân vẫn là bộ trường bào tay áo rộng hình Thái Cực Bát Quái mà ông hay mặc, trong tay cầm phất trần bị teo nhỏ, vẻ mặt nghiêm túc nhìn chằm chằm ngọn lửa cháy chập chờn.
"Lão Quân…" Na Tra mở miệng, muốn nói gì đó, lập tức bị Lão Quân cắt ngang.
"Suỵt ——" Tiểu Tiểu Lão Quân xoay đầu lại, trừng Na Tra một cái, nhỏ giọng nói: "Đừng ồn, kinh động ngọn lửa, lò đan này hỏng mất."
Na Tra đành ôm Vòng Càn Khôn đứng một bên, ngó chằm chằm Lão Quân luyện đan, trơ mắt nhìn ông rót mật ong vào trong lư: "Cái đó…"
Thời điểm Bạch Trạch chạy tới, đã thấy Na Tra muốn túm lấy Lão Quân đang luyện đan, nhanh chóng xông lên một bước dài, đem Na Tra giữ lại: "Đừng nhúc nhích, để Lão Quân luyện đan xong đã."
Tiên đan của Lão Quân, chính là bảo vật của đất trời, việc này liên quan đến toàn bộ tiên giới, không thể xảy ra bất cứ sai lầm nào. Nếu như bị hai người bọn họ quấy rối, làm hỏng dù chỉ một viên tiên đan, cũng đã là tội rất lớn.
"Nhưng mà…" Na Tra há há mồm, nó cùng Lão Quân ở chung đã mấy ngàn năm, xưa nay chưa từng thấy phương pháp luyện đan như vậy, cái người này tâm trí rõ ràng đã bị teo rồi!
Bạch Trạch che miệng Na Tra lại, ra hiệu cho nó đừng nói chuyện. Tiên đan có linh, nói chuyện nhiều sẽ quấy nhiễu đến linh khí.
"Oành ——" Nắp lư đột nhiên bay lên, ánh sáng vàng rực.
Bạch Trạch theo bản năng nhắm mắt lại, rồi mở ra, nắp lư đã rời khỏi vị trí, sương khói màu vàng từ trong miệng lư tỏa ra khắp nơi, mang theo một mùi thơm ngọt thấm vào ruột gan.
Hít sâu một hơi, đan hương Thiên Tài Địa Bảo này bên trong chứa linh khí, hít một ngụm cũng khiến cho tinh thần thoải mái.
Lão Quân giơ tay, cầm lấy một tiểu hồ lô, muốn đem đan dược bên trong lư hút ra. Một tay nắm hồ lô, một tay kia kết ấn thái cực, tiên lực cuồn cuộn lay động tuôn ra, sau đó, biến mất không còn tăm hơi.
Tiểu Tiểu Lão Quân trố mắt nhìn, hừ một tiếng, nhấc vạt áo lên, hì hục bò lên trên lò luyện đan, đem miệng hồ lô hướng xuống dưới, nói một câu: "Thu!"
Bạch Trạch nhìn Lão Quân dù thân hình bị thu nhỏ, vẫn cẩn trọng thu lấy đan dược, tâm trạng được an ủi. Xem ra, tâm trí của Lão Quân không có biến mất, vẫn là người lo cho muôn dân, luyện đan thành cuồng – Thái Thượng Tôn Giả.
"Thành công ha ha!" Lão Quân đem phất trần trong tay ném qua một bên, ôm hồ lô nhỏ màu vàng trên tay đi tới trước mặt Bạch Trạch, ngửa đầu nhìn y: "Xòe tay."
Bạch Trạch ngơ ngơ duỗi một bàn tay thon dài ra, một viên đan dược màu vàng tròn xoe xuất hiện ở lòng bàn tay y.
"Thấy là có phần." Lão Quân hất cằm nhỏ nói, cũng cho Na Tra một viên.
Bạch Trạch lập tức kích động, đây chính là tiên đan của Lão Quân đó! Có công hiệu thần kỳ, thay da đổi thịt, cải tử hồi sinh vân vân mây mây. Người phàm ăn được, trường sinh bất lão – yêu tinh yêu quái ăn phải, lập tức thành tiên – thần tiên ăn vào, gia tăng pháp lực. Ngày thường chỉ có Ngọc Đế mới có thể dùng làm đồ ăn vặt, những người khác trừ phi có chuyện quan trọng, đã thế còn phải có quan hệ tốt với Lão Quân, mới cầu được một viên.
Tiên nhân cấp thấp thậm chí còn không có tư cách được ăn tiên đan, nếu như tự ý ăn cắp, thì phải lên đài Tru Tiên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!