Có phải làm người trông vườn trẻ ba mươi năm, cũng đáng!
Chỉ còn lại Bạch Trạch cùng Thiên Tôn, một người bị Ngọc Đế cưỡng chế sai khiến nhiệm vụ, một người bị cưỡng chế trưng dụng cung điện, hai người đều không cao hứng, nhìn nhau không nói gì, trầm mặc trong chốc lát, Bạch Trạch thở dài, chậm rãi bước xuống thềm ngọc.
Đi được mấy bước, phát hiện Thiên Tôn không có đi theo, liền quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Tiểu Tiểu Thiên Tôn trường bào ống áo rộng, đang đứng chắp tay ở trên bậc thềm đầu tiên, thần sắc nghiêm túc.
Bậc thềm bằng linh thạch cao cao, đến tận đầu gối của đứa nhỏ. Bạch Trạch thấy thế, không nhịn được mở miệng dò hỏi: "Thiên Tôn đại nhân, có cần tiểu thần ôm không?"
Thiên Tôn liếc y một cái, trong ánh mắt tràn đầy ghét bỏ: "Hoang đường, bản tọa còn chưa nhu nhược đến mức có mấy bậc thang cũng không xuống được." Nói xong, nhấc chân ngắn nhỏ, dẫm hụt một bước.
Thiên Tôn đại nhân còn chưa quen với độ cao của bậc thềm, kèm theo ánh sáng điềm lành quanh thân, ngã thẳng xuống dưới. Bạch Trạch nhanh tay nhanh mắt vươn móng chộp được, đem người ôm vào trong lồng ngực.
Là một thụy thú mềm lòng, y chẳng nỡ nhìn một đứa nhỏ bị thương, không thể không nói, Ngọc Đế đem các tiên nhân bé con ném cho y, tất nhiên cũng bởi vì nguyên nhân này. Bạch Trạch bất đắc dĩ thở dài, dáng vẻ ủ rũ ôm Thiên Tôn đi xuống thềm ngọc.
Hậu quả của việc cậy mạnh, chính là làm to chuyện hơn. Thiên Tôn sắc mặt càng lạnh, cụp mắt xuống không chịu nhìn thẳng Bạch Trạch, lỗ tai nhỏ hai bên lặng lẽ ửng đỏ.
Bạch Trạch nhìn thấy dáng vẻ này của hắn, thật sự rất ngạc nhiên, Thiên Tôn thế mà cũng biết thẹn thùng? Y không nhịn được mân môi cười khẽ, trong lòng muốn đùa vài câu lại không dám, chỉ đành nói chuyện chính sự: "Thiên Tôn, tiểu thần có mấy nghi vấn, không biết Thiên Tôn có thể giải đáp hay không?"
Thiên Tôn liếc y một cái: "Ngươi hỏi đi."
"Theo như lời Ngọc Đế nói, càng gần thiên đạo, lại càng sớm bị chịu ảnh hưởng, vậy Ngọc Đế…" Bạch Trạch bị ánh mắt lạnh lùng của Thiên Tôn làm cho giật mình: "Ta không phải muốn làm Ngọc Đế a!"
"Đá Định Thiên." Thiên Tôn chậm rãi nói, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn về phía chân trời, trong con ngươi thâm thúy ánh lên vết tích lưu lại khi Nữ Oa dùng đá vá trời.
Năm đó Nữ Oa luyện đá vá trời, còn sót lại một viên đá thần, tên gọi là Định Thiên. Hòn đá này, bây giờ đang ở trên người Ngọc Đế, có nó, thì có thể tránh được sức mạnh luân hồi.
"Vậy… có thể tìm được bảo thạch tương tự đá Định Thiên không?" Bạch Trạch ôm Thiên Tôn rời khỏi phạm vi điện Lăng Tiêu, bước lên cầu vòm bạch ngọc.
Có tiên hạc đứng trong thiên tuyền róc rách uống nước, có tiên nữ khởi vũ trên đài mây cách đấy không xa, thần sắc thiên giới như đang ca múa mừng cảnh thái bình.
"Đá Định Thiên chỉ có một viên, không gì có thể thay thế." Thiên Tôn duỗi tay nhỏ trắng nõn ra, vỗ vỗ cánh tay Bạch Trạch, ra hiệu cho y đem mình buông xuống.
"Bạch Trạch Thần Quân."
Tiên nữ trên đài mây nhìn thấy Bạch Trạch, rối rít giương cao lụa mây trên người chào hỏi. Bạch Trạch đẹp trai ôn hòa, trước giờ nhân duyên rất tốt bên trong đám tiên nữ.
Bạch Trạch cười gật đầu đáp lễ, nhỏ giọng an ủi Thiên Tôn, cầu vòm quá trơn, chờ đi qua cầu sẽ đem hắn thả xuống. Thực ra là y có chút không nỡ buông, muốn ôm thêm một lúc nữa.
Trước đây Thiên Tôn đại nhân cao cao tại thượng, trăm năm không nói được một câu, hiện tại biến thành bé con mềm mại xinh xinh, bị y ôm vào trong ngực, vừa nghĩ đến đây, trong lòng bỗng có cảm giác thỏa mãn đến lạ kỳ. Bạch Trạch âm thầm khinh bỉ chính mình một lát, đắc ý ôm Thiên Tôn nhảy xuống cầu ngọc.
"Thần Quân đã trở lại thiên đình?"
"Thần Quân mạnh khỏe!"
Bên kia cầu đều là các vị thần tiên quen biết, trong chốc lát bỗng náo nhiệt hẳn lên. Bởi vì thụy thú thân thiện, nên trong thiên đình có rất nhiều người có quan hệ tốt với Bạch Trạch, nhiều năm không gặp, sôi nổi tụ tập đến chào hỏi y.
"Đây là…" Chúng tiên chú ý tới bé con trong ngực Bạch Trạch, đều hơi kinh ngạc, không nhịn được mở miệng dò hỏi lai lịch.
Đứa bé này khí thế quá mạnh, ánh sáng rực rỡ phân tán quanh người, vừa nhìn biết ngay không phải đứa nhỏ bình thường, khiến người ta không chú ý tới cũng khó. Tiên giới vắng vẻ, rất ít khi có thể nhìn thấy bé con đáng yêu thế này, có tiên nữ đã nhịn không nổi nữa vươn tay muốn ôm lấy.
"Cục cưng, cho tỷ tỷ ôm một cái, chỗ tỷ tỷ có Bách Hoa Mật cho ngươi ăn nha." Bách Hoa Tiên Tử lấy ra một bình mật quơ quơ, muốn đem Thiên Tôn lừa ôm vào ngực.
Sắc mặt Thiên Tôn đại nhân bỗng dưng lạnh xuống, Bạch Trạch thấy thế thì đổ hết mồ hôi lạnh, nhanh chóng né tránh móng tay dài bên trên sơn đỏ của Bách Hoa Tiên Tử.
Ngọc Đế đã dặn dò trăm ngàn lần, việc luân hồi bãi bể nương dâu, chính là thiên cơ, không được mảy may tiết lộ. Bạch Trạch không thể nói nhiều, chỉ đành cười ha hả ứng phó cho qua chuyện, tính tìm một chỗ trống để chạy.
Thấy Bạch Trạch ấp úng, ánh mắt mọi người nhìn y bỗng dưng trở nên vi diệu.
"Thần quân, ngươi…" Bách Hoa Tiên Tử liếc nhìn y, muốn nói gì đó, lại không tiện mở miệng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!