Dạy ngươi cách bắt được một con Bạch Trạch
Sức mạnh luân hồi tiêu tan, trật tự thiên giới được khôi phục.
Bãi bể nương dâu hóa luân hồi, đối với thiên giới mà nói là một sự việc lớn, mọi người bức thiết muốn biết nguyên nhân của chuyện này và ảnh hưởng của nó đối với đạo pháp. Mà vấn đề đáp án, hiển nhiên chỉ có Thiên Tôn mới biết được. Sau khi Thiên Cẩu ăn trăng, Ngọc Thanh Cung đóng cửa từ chối tiếp khách mấy ngày, chờ mãi, đến tận lúc cổ của các tiên nhân sắp đứt đến nơi, cửa lớn cuối cùng cũng mở ra thêm một lần nữa.
Thiên Tôn giảng đạo, thường ngày cũng không có nhiều người tới nghe, bởi vì hắn luôn giảng giải rất cao thâm, chỉ có tiên nhân đã đạt đến một đẳng cấp nhất định mới có thể nghe hiểu. Hơn nữa Thiên Tôn quá mức uy nghiêm, các tiên nhân ngồi trong Ngọc Thanh Cung căn bản không dám lộn xộn, thực sự thấy rất bức bối. Nhưng lần này, số lượng tiên nhân tới nghe Thiên Tôn giảng giải về sức mạnh luân hồi, cơ hồ đông đến mức chật kín cả Ngọc Thanh Cung.
"Sao lần này nhiều nữ tiên đến thế nhỉ?" Ngọc Hành Tinh Quân tò mò nhìn chung quanh, thấy được Bách Hoa Tiên Tử, lập tức vẫy vẫy tay với nàng: "Chỗ này này!"
Bách Hoa Tiên Tử mang theo Mẫu Đơn Tiên Tử và Thược Dược Tiên Tử đến cùng, trước đó đã nhờ Ngọc Hành Tinh Quân chiếm hộ chỗ ngồi.
Ba vị tiên tử cùng Thất Tinh Bắc Đẩu hành lễ với nhau, sau đó an vị trên đệm hương bồ mà Ngọc Hành Tinh Quân đã xí được.
"Ta nói này, xưa nay đâu thấy các ngươi đến nghe giảng đạo, bữa nay tất cả sao thế?" Ngọc Hành Tinh Quân hất hất cằm, chỉ chỉ các tiên nữ ở phía xa.
"Ngươi thì biết cái gì? Thiên Tôn hiện tại nguyện ý dùng bộ mặt thật gặp người, các nàng há lại không đến nhìn thêm vài lần?" Bách Hoa Tiên Tử bĩu môi, người khác đều đến để nhìn Thiên Tôn, nàng không phải nha, nàng tới để ngắm Bạch Trạch.
Ngọc đài trong Ngọc Thanh Cung, bây giờ đang bị che khuất bởi một tấm bình phong do kết giới Lưỡng Nghi Hỗn Nguyên tạo thành, cho dù là tiên nhân có pháp lực cao cường cũng không thể phá. Bên trong kết giới, cục lông bự Bạch Trạch đang co bốn móng, ngủ say vù vù.
Phù Lê ngồi ở bên cạnh y, giơ tay nhẹ nhàng giựt mao mao ở tai: "Còn ngủ sao?"
Sau khi từ Đông Hải trở về, Bạch Trạch liền nói muốn ngủ một giấc. Phù Lê nhìn y thật sự đang mệt mỏi, ngay lập tức đóng cửa Ngọc Thanh Cung, cùng y ngủ tới bảy ngày bảy đêm, bây giờ, Bạch Trạch vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại.
"Vậy ngươi cứ ngủ tiếp đi, ta phải mở bình phong ra." Phù Lê hơi cong môi, giơ tay vung mở kết giới.
Ánh sáng xanh mờ ảo lóe lên, Thiên Tôn xuất hiện trên đài ngọc, thanh y ngọc quan, tuấn mỹ phi phàm. Người có pháp lực càng cao, sẽ trở nên càng đẹp, mà pháp lực của Thiên Tôn, cửu thiên thập địa đố ai sánh bằng…
"A…" Mẫu Đơn Tiên Tử nhanh chóng che miệng lại, tránh cho bản thân kinh hô thành tiếng.
"Ôi chao, kia không phải Bạch Trạch à?" Thược Dược Tiên Tử nhỏ giọng nói.
Phía sau Thiên Tôn, có một tấm dựa lưng trắng như tuyết cực bự, nhưng nhìn kỹ sẽ thấy đó không phải đệm lót, mà là một con Bạch Trạch lông xù vô cùng mềm mại! Mà trên eo Thiên Tôn, tựa hồ, còn đắp một cái móng vuốt toàn mao mao!
Kết giới tan biến, khí tức của những người khác ngay lập tức chui vào khoang mũi, Bạch Trạch giựt giựt mũi, chậm rãi mở mắt ra… Khắp nơi đều là tiên nhân!
"Ế?" Bạch Trạch kinh ngạc thốt lên một tiếng, cứng đờ không dám cử động.
"Ngươi có thể chọn hoặc là giả bộ tiếp tục ngủ, hoặc là thu nhỏ lại." Phù Lê ngồi thẳng người, ánh mắt rất sâu xa, lặng lẽ truyền âm cho Bạch Trạch.
Lúc trước quyết định đến ở tại Ngọc Thanh Cung, Bạch Trạch cũng có hơi ngại, lấy cớ mệt mỏi liền ngủ mất, lừa mình dối người mà nghĩ, làm như vậy người khác sẽ không biết chuyện mình và Thiên Tôn ở cùng nhau. Ai mà ngờ vừa mở mắt ra, tất cả mọi người đều biết mình đang ở đây, càng chết người chính là… một cái móng vuốt của y, còn quấn quanh eo Phù Lê.
Bạch Trạch nhanh chóng nhắm mắt lại, cố gắng tự hỏi, cứ thế này ở lại cho người ta vây xem tốt hơn, hay biến nhỏ lại tìm một chỗ nào đó chui vào tốt hơn. Hiển nhiên, tìm một chỗ chui vào vẫn tốt nhất.
Nghĩ như thế, Bạch Trạch liền biến thành một cục lông nhỏ, nhanh chân chạy biến.
Phù Lê không thèm quay đầu lại mà vươn tay, chộp được cục lông nhỏ kéo lại, cảm giác sờ sờ đám lông tơ rất là thích, mặt không cảm xúc đem nhét vào trong lồng ngực.
Chúng tiên: "…"
"Thủa ban sơ có thương hải, không có tang điền, bởi vì…" Tiếng nói du dương như âm thanh từ ngàn xưa, truyền khắp toàn trường, mang theo sự uy nghiêm độc nhất của Thiên Tôn, khiến người ta không tự chủ được mà nín thở ngưng thần, chăm chú lắng nghe.
Chỉ có Bách Hoa Tiên Tử hết sức bất mãn mà nhìn chằm chằm vào ngực Thiên Tôn, nàng cũng muốn ôm cục lông nha! Hức hức hức!
Bạch Trạch trốn trong áo Phù Lê, cảm giác mao mao của mình đều muốn đỏ bừng. Chỉ cách có một tầng áo lót mỏng manh, vậy nên có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của Thiên Tôn, cũng không phải ấm áp như của phàm nhân, mà dường như một chiếc ấm ngọc, chạm vào man mát, dựa vào lâu một chút sẽ lại ấm dần lên.
Hiện tại trốn cũng không ổn, mà đi ra cũng không ổn, thực sự quá mức lúng túng. Đem sừng trên đầu thu vào, Bạch Trạch ở trong áo Phù Lê chui một vòng, cuối cùng đành cam chịu nằm vật xuống, nhắm mắt, ngủ.
Giảng đạo kết thúc, Thiên Tôn đứng dậy, nhẹ phất ống tay áo, cả người liền biến mất ngay tại chỗ. Các tiên nhân hành lễ với cái bàn trống không, rời khỏi Ngọc Thanh Cung một cách rất trật tự. Ra được đến cửa lớn của cung, đột nhiên sôi sục hẳn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!