Ngươi cũng muốn truyền tiên khí cho ta sao
Những bé con kia còn đang ở Dao Trì, trong Ngọc Thanh Cung hiếm khi vô cùng yên tĩnh. Phù Lê ôm Bạch Trạch đi vào, đem người đặt trên đệm mềm, phất nhẹ ống tay áo, nguyên bản đình viện cung thất (phòng ở trong cung)ngổn ngang bừa bộn, tức khắc khôi phục lại dáng vẻ như lúc ban đầu.
Đại khái là xuất phát từ bản năng của thú, nhìn thấy vật gì chuyển động là lại muốn vồ, Bạch Trạch đang ngất ngất ngây ngây vươn tay ra, nắm lấy tay áo vung lên của Phù Lê.
Phù Lê bị y kéo ngã sấp về phía trước, nhanh chóng dùng tay chống đỡ phía hai bên cơ thể, mới tránh được cảnh nện thẳng vào trên người Bạch Trạch.
"Phù Lê…" Bạch Trạch vẫn còn cười khúc khích, nắm tay áo Phù Lê không buông, nhìn một lúc, đột nhiên nhíu mày lại.
"Khó chịu sao?" Phù Lê thấp giọng hỏi, sờ sờ trán Bạch Trạch. Bởi vì là thần thú hệ thủy, nhiệt độ cơ thể Bạch Trạch luôn thấp hơn những người khác, bây giờ sờ nhưng lại có chút phỏng tay.
"Nóng…" Bạch Trạch đưa tay gỡ bỏ mao mao trên cổ áo, động tác thô bạo, đem quần áo bên trong cũng kéo ra, lộ một mảng da thịt trắng nõn trơn bóng, phía trên còn có một tầng mồ hôi thấm ra.
Phù Lê lập tức nắm chặt cổ tay Bạch Trạch, không để cho y tiếp tục cởi loạn, nhìn chằm chằm chỗ da thịt lộ ra chốc lát, lúc này mới vươn tay giúp y đem ngoại sam (áo ngoài) cởi ra.
Trên cổ ngoại sam có một vòng mao mao, sau khi cởi, chỉ còn dư lại trung y mỏng manh trắng như tuyết bên trong, chiếc áo như được làm từ giao tiêu mềm mại, dính sát vào người Bạch Trạch, đai lưng lam nhạt buộc bên hông, phác họa rõ đường nét da thịt cơ thể.
Phù Lê hít sâu một hơi, từ trong tay áo lấy ra một cái khăn thanh sắc, ở trong tay nhẹ nhàng run lên, hóa thành một cái chăn mỏng màu xanh, đắp lên cho Bạch Trạch.
"Gừ gừ!" Bạch Trạch phát ra một tiếng hừ nhẹ, như tiếng của một bé thú nhỏ làm nũng, đưa tay, bám vào bả vai Phù Lê, mở to đôi mắt ôn hòa trong vắt như nước, mơ mơ màng màng nhìn hắn. Người trước mặt, áo xanh tóc đen, mặt mày thanh lãnh, dường như đã gặp ở nơi nào.
…
Lửa cháy ngập trời ngăn lại con đường sống duy nhất, pháp lực đã tiêu hao hết, hiện tại cả bò cũng không bò nổi. Cửu Anh mọc ra răng nanh đỏ sậm, đứng rít gào cách đó không xa, bị một lồng kết giới to lớn bao vây, mà con Xích Viêm Kim Nghê vàng rực rỡ kia, đột nhiên phun một ngọn kim diễm về phía Bạch Trạch. Tiên y màu xanh bay phấp phới trong gió, chặn lại một đòn trí mạng kia, nhưng đôi mắt Bạch Trạch vẫn bị kim diễm làm tổn thương, y chỉ kịp liếc mắt nhìn gò má của người ấy, rồi ngay lập tức bị đau đớn rời đi toàn bộ sự chú ý.
"Bạch Trạch…" Là ai đang gọi y? Là ai?
Một đôi môi mềm mại nhẹ nhàng dán vào, ôn nhu truyền một luồng tiên khí, giảm bớt đau đớn ở mắt, nhưng cũng làm cho ý thức dần dần mơ hồ.
…
Bạch Trạch híp mắt nhìn Phù Lê càng ngày càng gần: "Ngươi cũng muốn truyền tiên khí cho ta sao?"
Phù Lê nhìn y, nhẹ giọng hỏi: "Ngươi muốn không?"
"Muốn… rất thoải mái… a…" Bạch Trạch ngốc hề hề nói, một đôi môi mỏng thanh mát liền dán vào, xúc cảm mềm mại, giống như đã từng quen biết. Nhưng bây giờ trong đầu Bạch Trạch giống như tương hồ (keo sữa), không còn sức để suy nghĩ, nghi hoặc vừa lóe lên bỗng bị truyền một luồng tiên khí, làm cho y không nhịn được mà khẽ ngâm một tiếng.
Phù Lê nhấc ngón tay, tháo dây cột tóc của Bạch Trạch, sợi tóc dài nhỏ trơn mượt ở phía sau tản ra, xõa tung trên tấm đệm mềm. Khẽ vuốt phía sau người Bạch Trạch, chỉ nghĩ truyền cho y một hơi rồi buông ra, thế nhưng hai tay không nghe sai khiến, ngược lại còn đem người ôm càng chặt hơn.
Lúc này bạch quang lóe lên, đôi môi mềm mại trơn bóng mang theo hơi nước trong veo liền biến mất, thay vào đó là một cái miệng đầy lông ướt nhẹp.
Phun mao mao trong miệng ra, Phù Lê nhìn cục lông nhỏ trắng như tuyết trong lồng ngực mình, khẽ thở dài một cái.
"Gừ gừ!" Cục lông nhỏ dụi dụi vào trong ngực Phù Lê, hài lòng mà ngủ thiếp đi.
Chờ đến lúc bọn Lão Quân quay trở lại, liền nhìn thấy Thiên Tôn bé con ôm một cục lông nhỏ cỡ lòng bàn tay, nằm trên tấm đệm mềm màu xanh nhạt, ngủ say sưa.
"Phải làm sao bây giờ?" Thất Tinh Bắc Đẩu ôm mấy bé con trở lại, có chút há hốc mồm.
"Thả ta xuống!" Lão Quân uốn éo cơ thể nho nhỏ, không cho Thiên Xu Tinh Quân ôm nữa.
Thiên Xu Tinh Quân đành đem Lão Quân buông xuống. Vừa chạm vào đất, Lão Quân liền dang đôi chân ngắn cũn chạy về phía đệm của Phù Lê, dùng sức nhào tới.
Phù Lê ngay tại lúc bọn họ đi vào đã sớm tỉnh rồi, ôm Tiểu Bạch Trạch lăn khỏi chỗ nằm, làm cho Lão Quân cắm đầu vào trong tấm đệm mềm, trồng cây chuối.
"Làm sao?" Phù Lê ngồi dậy, dùng chân đè lên mông Lão Quân, đem ông đạp ra xa một chút.
"Đám Thất Tinh này nói, có thể làm cho chúng ta biến trở về như cũ!" Lý Tịnh vội vàng xen mồm vào, từ trong lồng ngực Ngọc Hành Tinh Quân nhảy xuống, tiện thể đá cẳng chân Ngọc Hành Tinh Quân một phát.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!