Ngươi uống chút Thiên Quân, giúp ta chống đỡ
Chúng tiên thấy Ngọc Đế nói như vậy, cũng không dám hó hé thêm câu gì, nhao nhao tỏ vẻ tiên đan ăn thật ngon.
Ăn xong tiên đan, chính là thời gian chúng tiên hiến lễ. Bắt đầu từ các vị tiên cấp thấp, tứ hải minh châu, ngũ châu linh thảo, các loại trân bảo được trình lên tới tấp cho Vương Mẫu xem.
Bạch Trạch nguyên bản còn đang cao hứng xem trò vui, bỗng nhiên vỗ trán một cái nhớ ra, mình không chuẩn bị quà để tặng cho Vương Mẫu. Mấy ngày qua vội vàng giúp các bạn nhỏ chuẩn bị cho hội Bàn Đào, còn việc mình cần chuẩn bị lại quên không còn một mống.
Mắt thấy sắp đến lượt Đông Hoa Đế Quân lên đài, Bạch Trạch đành lục lọi trong túi càn khôn của mình, xem thử có đồ vật gì có thể đem ra tặng. Hạt giống thượng cổ thần mộc, cái này không thể đưa, y còn hi vọng sau khi núi Thương Trạch dịch chuyển rồi có thể đem ra trồng; Đông Hải Tinh Thạch, cái này cũng không thể đưa, đây là do Đông Hải Long Vương gửi nhờ ở chỗ y, nói là để hưởng ké chút thụy khí giúp Đông Hải bình an…
Nhìn đi nhìn lại, đều không nỡ, Bạch Trạch rất là khó xử.
Phù Lê cảm giác được sự băn khoăn của cục lông nào đó phía sau, đặt chén nhỏ xuống, từ trong tay áo lấy ra một khối ngọc thạch óng ánh long lanh, để vào lòng bàn tay Bạch Trạch.
"Đây là cái gì?" Bạch Trạch chớp mắt mấy cái, cầm viên đá kia nhìn kỹ. Viên đá mượt mà bóng loáng như đang tỏa sáng, có thể nhìn thấy vô số chấm nhỏ lấp lánh bên trong ám mang, dường như đem toàn bộ ánh sao trên màn trời thu lại bên trong viên đá, xinh đẹp vô cùng.
"Tinh Mạc Già (che giấu màn sao)." Phù Lê duỗi một ngón tay ra, chỉ vào tảng đá, trên đầu ngón tay rót xuống một chút tiên lực, lập tức có thật nhiều chấm nhỏ lấp lánh rơi vào vạt áo Phù Lê, nhìn giống như những ngôi sao từ trên trời rơi xuống. Nếu như rót vào càng nhiều pháp lực hơn, nói không chừng sẽ biến thành dáng vẻ cả bầu trời sao rơi xuống.
"Cái này chơi vui thật." Bạch Trạch nâng viên đá lên, nhìn chung quanh.
"Nếu như không mang theo lễ vật, có thể đem thứ này dâng lên." Phù Lê nhàn nhạt nói. Đây chỉ là một món đồ chơi nhỏ, cũng không được coi là pháp bảo cao cấp gì, nhưng trên trời dưới đất lại chỉ có một viên duy nhất, tương đối đặc biệt, tặng cho Vương Mẫu có thể làm nàng hài lòng. Dù sao, Vương Mẫu cũng chẳng so đo Bạch Trạch sẽ đưa nàng cái gì.
Bạch Trạch mắt sáng lấp lánh gật gật đầu, giống như một bé thú con nhận được món đồ chơi mới, cầm viên đá không muốn buông. Phù Lê không nhịn được đưa tay, xoa xoa tóc Bạch Trạch một cái, Bạch Trạch cũng không phát hiện ra động tác này có gì không ổn, còn thú tính khó sửa mà cọ cọ đầu trong lòng bàn tay Phù Lê.
Phù Lê thu tay về như không có chuyện gì xảy ra, che giấu vào trong tay áo rộng lớn, chậm rãi nắm chặt.
Bên kia, Đông Hoa Đế Quân đã đứng dậy, đi tới trước bàn của Vương Mẫu. Tiên y Cửu Sắc Vân Hà dưới ánh mặt trời rạng ngời rực rỡ, làm cho gương mặt tuấn tú giống như mặt trời nắng chói kia càng thêm lóa mắt. Trong tay hắn nhấc theo một giỏ đan bằng trúc ngọc, bên trong chứa đầy quả Phù Tang.
Trên đất nhà mình có đặc sản chốn tiên nhân, không bao giờ phải lo quà biếu, Đông Hoa Đế Quân mỗi lần đến hội Bàn Đào đều sẽ dâng lên quả Phù Tang. Nguyên bản trên núi của Bạch Trạch cũng có rất nhiều đồ vật có thể đem tặng, tỷ như Tầm Mộc Hoa trăm năm mới nở, Đan Mộc Tử ngàn năm mới kết hạt… Đáng tiếc bây giờ núi Thương Trạch bị chìm, Bạch Trạch đã thành một con thú nghèo rớt mùng tơi.
Đông Hoa Đế Quân đem quả Phù Tang dâng cho Vương Mẫu, Vương Mẫu rất vui vẻ nhận lấy: "Đế Quân có lòng." Dứt lời, đáp lễ lại cho Đông Hoa một giỏ Bàn Đào chín nghìn năm.
Bầu không khí rất tốt, Bạch Trạch đứng dậy chuẩn bị đi tặng lễ, bỗng nhiên Dao Trì cuồn cuộn, đất rung núi chuyển. Bạch Trạch mất thăng bằng, ngã về phía sau, bị Phù Lê vững vàng tiếp được, ôm vào trong ngực.
"Phù Lê…" Bạch Trạch kinh hoảng kêu lên một tiếng, chưa đợi y đứng vững, lại một trận rung lắc dữ dội, ngọc trụ phía sau hai người bọn họ sụp xuống.
Phù Lê ôm chặt Bạch Trạch, tạo kết giới Lưỡng Nghi Hỗn Nguyên quanh thân. Ngọc Trụ tiếp xúc vào kết giới liền hóa thành bột mịn, không đả thương được bọn họ chút nào.
Những người khác thì không có đãi ngộ tốt như vậy, Vương Mẫu từ trên ghế ngồi té xuống, Đông Hoa trực tiếp bị hất quăng xuống thềm ngọc, tinh hoa nhật nguyệt loáng cái liền tiêu tan, Đông Hoa Đế Quân đẹp trai chói mắt đùng cái không thấy bóng dáng, thay vào đó là một bé con nho nhỏ mặc tiên y Cửu Sắc Vân Hà.
Bé con Đông Hoa Đế Quân bò lên, lạch bà lạch bạch nhảy lên thềm ngọc, đoạt lấy giỏ Phù Tang: "Trái của ta chỉ có một cây, ngươi thế nhưng lại có cả vườn, không đổi với ngươi." Nói xong, liền đem quả Phù Tang bỏ lại vào túi càn khôn, đem mấy quả Bàn Đào ném trả cho Vương Mẫu.
"Ai thèm mấy thứ quả hỏng của ngươi, tướng công ta là Ngọc Đế, ta sẽ bảo hắn hạ lệnh, cướp hết quả Phù Tang của ngươi." Vương Mẫu mếu máo, thở phì phò nói.
"Huynh đệ như chân tay, nữ nhân như quần áo, ngươi hỏi Ngọc Đế coi, xem hắn có thể vì một bộ quần áo là ngươi mà làm hại ta không?" Đông Hoa vuốt vuốt dải lụa bên hông mình, kiêu ngạo hất cằm nhỏ lên.
Vương Mẫu nghe thấy mình chỉ như quần áo, ngay tức khắc ức đến òa khóc: "Ô oa…"
Cùng lúc đó, các tiên nhân đã bò lên được phát hiện, không chỉ Vương Mẫu cùng Đế Quân, ngay cả Lão Quân và Lý Tịnh cũng đều bị biến thành bé con, nhao nhao kinh hô thành tiếng. Ngọc Đế sứt đầu mẻ trán chạy tới, đem tức phụ nhà mình ôm lên dỗ dành.
"Gào ——" Một tiếng gào thét sắc bén truyền đến, mang theo một trận chấn động, vô số thanh bạch hỏa diễm che kín bầu trời ùn ùn tập kích tới. (lửa trắng xanh = 2.000 độ C)
"Kết giới!" Na Tra nhảy vọt lên không trung, hô to một tiếng.
Thiên binh thủ hộ Dao Trì cấp tốc dùng tiên mâu trong tay, kết thành một lồng phòng hộ tỉ mỉ, chặn lại ngọn hỏa diễm dọa người kia. Nhưng chỉ cản được trong chốc lát, tiên mâu liền bị liệt hỏa đốt cháy.
Một con cự thú cao tới trăm trượng xuất hiện trước mặt mọi người. Con cự thú kia có chín đầu, mỗi cái đều dữ tợn cực kỳ, lộ ra răng nanh màu đỏ thật dài, hướng về phía chúng tiên gào thét.
"Cửu Anh! Là Cửu Anh!" Có tiên nhân kinh hoảng hét lên thành tiếng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!