Chương 20: Dao trì

Chúc mừng ngươi cùng Thiên Tôn đại nhân hỉ kết lương duyên nha

Trăng treo giữa trời, Bạch Trạch biến về nguyên hình nằm bò trong sân, ngửa đầu lên nhìn minh nguyệt, đứng ở thiên đình ngắm nhìn, ánh trăng vĩnh viễn tròn như vậy.

Phù Lê thì ôm cánh tay, giám sát những bạn nhỏ khác uống rượu. Thái Dương Tinh Thạch ngâm rượu, để bọn nhỏ mỗi ngày trước khi đi ngủ uống một chén, sẽ không trì hoãn công việc ban ngày phải làm, còn có thể làm cho mấy nhóc con ồn ào này ngủ sớm một chút.

Lý Tịnh ban ngày đã uống nên giờ không thể uống tiếp, cởi áo giáp nhỏ của mình rồi bò lên lưng Bạch Trạch, ngả đầu liền ngủ. Lão Quân ừng ực ừng ực uống rượu xong, tóm lấy mao mao trèo lên, gối đầu trên bụng Lý Tịnh, đánh cái ngáp thật dài.

Đông Hoa thì bưng chén ngọc cụng ly với Nguyệt Lão: "Minh nguyệt dạ, nâng chén cùng Nguyệt Hạ Lão Nhân, vi diệu."

Nguyệt Lão chớp mắt mấy cái: "Ngươi muốn uống rượu giao bôi sao?" Nguyệt Lão chưởng quản nhân duyên, mỗi ngày thấy nhiều nhất chính là các loại rượu giao bôi khắp thiên thượng nhân gian.

"Hả?" Đông Hoa Đế Quân có chút sửng sốt, không hiểu sao lại nhắc tới rượu giao bôi, nhưng nghĩ một chút, cảm thấy chơi rất vui: "Uống thế nào?"

Nguyệt Lão cũng chưa từng cùng người khác uống rượu giao bôi, tràn đầy hưng phấn giải thích cho Đông Hoa: "Có ba cách uống, giao bôi nhi ẩm, giao tí nhi ẩm, giao cảnh nhi ẩm." (bón cho nhau uống, khoác tay nhau uống, ôm cổ nhau uống =)))

Trong mắt Đông Hoa tỏa ra ánh sáng hiếu kỳ, rồi lại giả vờ rụt rè: "Vậy chúng ta, mỗi kiểu đều thử một lần đi."

Bạch Trạch liếc hai bé trai đang chơi trò uống rượu giao bôi một cái, cảm thấy có chút đau răng. Vấn đề giáo dục của vườn trẻ có phải sai ở đâu rồi không?

Phù Lê lại không thèm quản hai cái đứa ngu si kia, bưng một chén rượu đi tới trước mặt Bạch Trạch: "Uống không?"

Bạch Trạch lắc lắc đầu, lần trước uống nhiều quá, sau khi tỉnh lại đã biến thành cục lông nhỏ ngủ trong ngực Phù Lê, quả thực là quá mất mặt, sau này vẫn nên ít uống rượu thì tốt hơn.

Phù Lê ngồi cạnh chân trước của Bạch Trạch, nhẹ nhàng nhấp một ngụm rượu: "Mỗi lần đến hội Bàn Đào đều sẽ xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn, bản tọa cần rất nhiều pháp lực, vì thế ngươi cũng nên tích lũy một chút."

Bạch Trạch đem cằm gác lên chân trước: "Vậy đơn giản, ta ôm một vò rượu đến, lúc pháp lực của ngươi không đủ dùng, ta liền ực một hơi."

Lời này nghe có chút ngốc, Phù Lê hơi mím môi mỏng, không nhịn được nhếch nhếch lên trên.

Đông Hoa Đế Quân tửu lượng chả ra làm sao, uống có một chén đã bắt đầu ngã trái ngã phải. Nguyệt Lão trước tiên bò đến trên lưng Bạch Trạch, sau đó lại dùng dây tơ hồng đem Đông Hoa kéo lên.

"Lông?" Đông Hoa cọ mặt vào mao mao, thoải mái nheo mắt lại, đem dải lụa cửu sắc bên hông tháo xuống, hóa thành một tấm chăn mỏng chín màu, đắp lên người say sưa ngủ. Nguyệt Lão cũng muốn đắp chăn, liền chui đến bên người Đông Hoa cùng hắn đắp chung một cái, rất nhanh cũng ngủ mất.

Trong sân yên tĩnh lại, phảng phất như có thể nghe được tiếng ánh trăng rơi xuống. Phù Lê dựa vào móng Bạch Trạch ngồi đả tọa, ánh trăng sáng thông qua Nhân Duyên Tuyến cuồn cuộn không ngừng chảy vào gân mạch hắn. Chậm rãi uống cạn rượu trong chén, nhẹ nhàng nhắm hai mắt, đôi tay nhỏ của Phù Lê dần dần dài ra, sau đó kéo dài tới cánh tay, thân thể, không lâu sau, một Thiên Tôn tuấn mỹ liền xuất hiện.

Gương mặt Phù Lê xinh đẹp đến mức gieo tai họa, đã vậy còn có một khí thế cửu thiên thập địa duy ngã độc tôn (cùng trời cuối đất anh đây là nhất), khiến người ta muốn nhìn mà không dám nhìn. Cũng may Bạch Trạch mỗi ngày đều ôm Tiểu Tiểu Thiên Tôn, đã sớm không còn sợ hắn, còn dám không kiêng nể gì mà nhìn chằm chằm.

Bạch Trạch nhìn không chớp mắt lấy một cái, có chút chẳng rời đi nổi, không nhịn được mà lè lưỡi liếm liếm miệng.

Phù Lê mặt không cảm xúc quay đầu nhìn y: "Mọi việc phức tạp, cơ thể trẻ con chưa nói chắc được điều gì, có chuyện này cần nói cho ngươi nghe." Thanh âm trầm thấp du dương, cực kỳ êm tai giống như dư âm của thượng cổ tiên cầm.

Đây là lần đầu tiên nghe được thanh âm của Phù Lê trẻ tuổi, Bạch Trạch sững sờ gật gật đầu: "Ngươi nói đi."

Liên quan tới việc chuẩn bị cho hội Bàn Đào, Bạch Trạch đã cố hết mình để làm mọi việc được tốt nhất, đổi lại thành người khác đem theo đám bé con này, cũng chưa chắc đã có thể làm xuất sắc hơn y. Chỉ là, việc một thần thú phụ trợ có thể làm, chung quy cũng có giới hạn. Phù Lê đem mấy việc Bạch Trạch không biết nói cho y nghe, dặn y lưu ý.

"Đến lúc đó, người ngồi cùng một chỗ với ta, đừng cách quá ba bước." Phù Lê trầm giọng nói, ánh mắt thâm thúy nhìn về phía Thiên Cung xa xa, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Bạch Trạch nghe lời gật gật đầu, thầm nghĩ Thiên Tôn đây là phòng ngừa có việc bất ngờ phát sinh, để mình bất cứ lúc nào cũng có thể cung cấp tinh hoa nhật nguyệt.

Phù Lê hơi mím đôi môi mỏng lại, liếc mắt nhìn Bạch Trạch lông xù một cái, chậm rãi thở dài.

"Có phải mệt rồi không? Đến dựa vào ta ngủ một lát đi." Bạch Trạch vô cùng hào phóng duỗi móng vuốt ra, đem Thiên Tôn đang ngồi thẳng người kéo vào trong lồng ngực mình.

Phù Lê bị y kéo lệch cả người, mất thăng bằng ngã vào đám lông xù trên ngực Bạch Trạch. Con thần thú không biết nặng nhẹ nào đó còn đắc ý đem Phù Lê cuốn đến giữa hai chân, đan chặt móng lại, dùng cằm cọ cọ: "Ngươi sau này khôi phục được pháp lực, cũng đừng biến thành ông lão nữa."

"Vì sao?" Phù Lê tùy ý cục lông bự làm loạn ở cổ mình.

"Như thế này rất dễ nhìn a." Bạch Trạch lè lưỡi muốn liếm liếm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!