Chương 16: Báo đáp

Không gì đền đáp, lấy thân báo đáp

"Aaaaaaa, ta không có nói như vậy mà!" Thuận Phong Nhĩ oan uổng gào to.

Đúng là không có nói như vậy, nhưng mà nói có Nhân Duyên Tuyến tương liên. Tuy rằng đây là sự thực, nhưng nghe vào tai người khác, ý tứ lại thay đổi hoàn toàn.

Lý Tịnh không nghe, giãy giụa muốn đánh tiếp, hai người kia thấy tình thế không ổn, lòng bàn chân như bôi mỡ, chạy biến.

"Thằng con bất hiếu này, nhanh buông lão tử ra!" Lý Tịnh vung vẩy chân ngắn, bắt đầu đấm đá Na Tra.

"Cha, đừng nghịch, có chuyện lớn rồi." Na Tra bất đắc dĩ đem phụ thân thả xuống, nói mục đích mà nó đến tìm.

Cực đông có yêu ma quấy phá, đã gây nguy hiểm cho nhân gian. Ngọc Đế yêu cầu Na Tra mang thiên binh đi vây quét đám yêu ma này, nhưng việc điều quân lại cần có Lý Tịnh đồng ý.

"Vậy cứ đi đi." Lý Tịnh chắp tay nhỏ đứng trên mặt đất, cau mày nhìn nhi tử cao lớn hơn mình rất nhiều.

"Ngươi không điều lệnh các thiên tướng cho ta, ta làm sao điều binh được?" Na Tra lườm một cái. Thiên binh thiên tướng chỉ nhận lệnh của Lý Tịnh, dù cho Na Tra nó có là đại tướng quân, không gặp cha, các vị thiên tướng đều không nghe nó.

"Chốn cực đông, không phải do Đông Hoa Đế Quân trấn thủ à? Tại sao lại có yêu ma quấy phá?" Bạch Trạch nghe được trọng điểm, Đông Hoa Đế Quân là một trong các đại tiên, pháp lực cao cường, từ khi hắn chuyển tới núi Côn Du ở cực đông, bên kia liền không còn có chuyện yêu ma quấy phá.

"Phỏng chừng Đông Hoa Đế Quân cũng…" Na Tra liếc mắt nhìn cha nó trên mặt đất cùng Thiên Tôn trong ngực Bạch Trạch. Làm một đại tiên có pháp lực cao cường, Đông Hoa Đế Quân khó thoát khỏi ảnh hưởng của sức mạnh luân hồi, hiện tại chốn cực đông xảy ra chuyện, tất nhiên là vì Đông Hoa Đế Quân đã biến thành đứa bé. Nhỏ đi rồi pháp lực giảm sút, uy thế cũng sẽ suy yếu theo, yêu ma cảm nhận được sự suy yếu của hắn, nên mới dám chạy đến ra vẻ ta đây.

"Vậy chúng ta nhanh chóng đến đó một chuyến." Bạch Trạch nói, cúi đầu nhìn Phù Lê trong lòng, Phù Lê đang từ từ gặm bánh nướng, như một bé thú nhỏ ngoan ngoãn, Bạch Trạch nhìn mà tim muốn tan chảy, nói kiểu gì cũng không nỡ đem người buông ra.

"Đi hỏi Ngọc Đế, có thể điều lệnh." Phù Lê nuốt bánh nướng xuống, quay đầu nói với Na Tra, sau đó sai khiến Bạch Trạch: "Chúng ta trở về, thử để Lý Tịnh lớn lên."

Hiếm thấy Thiên Tôn nói ra một câu dài như thế, âm thanh du dương mềm mại làm cho lòng người ngứa ngáy, Bạch Trạch nhanh chóng gật đầu không ngừng, một tay ôm Phù Lê, một tay nắm Lý Tịnh, nhảy lên mây rồi bay trở về Ngọc Thanh Cung. Na Tra thì lại tới điện Lăng Tiêu, xem thử Ngọc Đế có biện pháp gì.

"Trẫm có điều lệnh, nhưng…" Ngọc Đế khổ não vuốt vuốt râu mép. Làm đế vương thiên giới, hắn đương nhiên là có thể điều động hết thảy binh tướng, chỉ có điều, có Nguyên Soái rồi, mà Ngọc Đế còn phải tự mình phát hiệu lệnh, việc này dùng đầu ngón chân để nghĩ cũng biết là có vấn đề.

Hiện tại bọn họ đang giấu giếm tin tức các đại thần thượng tiên gặp chuyện, giờ nếu như Ngọc Đế tự mình đi điều binh, chẳng phải sẽ lộ ra à?

Na Tra gãi gãi đầu: "Vậy thì phải làm thế nào?"

"Không phải nói uống rượu Ngọc Dịch có thể biến trở về sao? Để Lý Tịnh uống nhiều một chút là được." Ngọc Đế nói vậy đấy.

"Uống nhiều một chút? Không được không được." Nghe được tin tức Na Tra mang về, Bạch Trạch lập tức lắc đầu như trống bỏi. Lý Tịnh muốn lập tức biến thành người lớn, phải uống đến nửa vò Ngọc Dịch, hiện tại cơ thể nhỏ bé thế làm sao mà chịu đựng nổi.

"Phụ thân tửu lượng rất khá, uống hai vò Ngọc Dịch cũng không thành vấn đề." Na Tra sốt ruột không thôi, yêu ma đang quấy phá ở cực đông, muộn đi một khắc, sẽ có vô số người phàm gặp chuyện xui xẻo, không thể trì hoãn được. Dứt lời đoạt lấy Thiên Quân từ trong tay Bạch Trạch, lôi kéo Lý Tịnh đi uống rượu.

Lý Tịnh nếm thử một ngụm, cảm thấy uống ngon, lập tức ôm lấy ừng ực ừng ực uống no say.

"Không thể uống nhiều!" Bạch Trạch đúng lúc đoạt lại, dù như vậy, Lý Tịnh cũng uống mất hơn nửa vò rồi. Quanh thân bỗng chốc ánh sáng rực lên bốn phía, tinh hoa thái dương nồng đậm bành trướng bên trong gân mạch, làm cho Lý Tịnh đau đớn kêu thành tiếng.

"Phụ thân!" Na Tra sợ hết hồn, vội vàng đem cha nó ôm lên.

Bạch Trạch thở dài, tiến lên đưa tay đặt ở trước ngực Lý Tịnh, giúp hắn khai thông.

Chỉ chốc lát sau, một trận kim quang chợt lóe, Tiểu Tiểu Lý Tịnh bay lên giữa không trung, thân thể trong nháy mắt dài ra, biến thành một người mặc áo giáp, mang dáng dấp thanh niên, tay nâng bảo tháp.

"Phụ thân!" Na Tra mừng rỡ không thôi, rốt cuộc cũng thấy được cha lúc bình thường: "Việc này không nên chậm trễ, chúng ta đi nhanh lên."

"Ợ ——" Lý Tịnh há mồm, ợ một cái vang dội.

Na Tra: "…"

Lý Tịnh đúng là đã say, bước đi đều xiêu vẹo. Na Tra chỉ đành đem hắn nâng lên, gắng gượng tha đến trước mặt thiên binh thiên tướng, nhéo một cái vào eo hắn: "Cha, ngươi mau nói "Chốn cực đông có yêu ma xuất hiện, nay điều một vạn binh, giao cho Na Tra đi bắt yêu"."

"Các ngươi, nghe lệnh!" Lý Tịnh lắc lắc đầu, tỉnh táo trong chốc lát.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!