Chương 15: Lời đồn

Hai tên ngu ngốc này, nói Bạch Trạch cùng Thiên Tôn cấu kết

"Không phải ngươi muốn chơi đánh trận sao? Vậy thì chúng ta cùng đấu võ!" Lão Quân ném vào trong miệng một viên kẹo, cười hì hì sán lại đấy.

"Hừ!" Lý Tịnh bị trói quanh hông nên tay vẫn có thể cử động, đánh đòn phủ đầu, cho Lão Quân một đấm. Lão Quân né tránh, vỗ lên mông tiên hạc một cái. Tiên hạc nhất thời bị dọa sợ, giương cánh bay lên.

Hạc bình thường đương nhiên không thể xách theo được đứa nhỏ nặng như thế, huống hồ đứa nhỏ này còn mặc một thân áo giáp. Nhưng tiên hạc ở Ngọc Thanh Cung đã thành tiên từ lâu, đừng nói mang theo một đứa bé, chứ có cõng Thiên Tôn bay đến Nam Hải cũng không thành vấn đề. Thế là, Lý Tịnh cứ thế bị tiên hạc mang đi.

Một đám bé con ngơ ngác ngước đầu lên trên nhìn, Nguyệt Lão nhỏ giọng nói: "Lúc nữa Bạch Trạch đi ra, có mắng chúng ta không nhỉ?"

"Ta cái gì cũng không nhìn thấy." Lão Quân xoay người rời đi, chạy sang khu rừng trúc bên cạnh, làm bộ như đang đào giun. Vương Mẫu lè lưỡi một cái, kéo Nguyệt Lão qua một bên chơi dây. Phù Lê trầm mặc chốc lát, ngẩng đầu liền nhìn thấy Bạch Trạch nướng xong bánh quay lại.

"Lại đây ăn nào." Bạch Trạch cười bắt chuyện với mấy bé con, nhìn xung quanh một chút: "Lý Tịnh đâu?"

Lão Quân cầm một miếng bánh nướng xong chạy ngay, không hề trả lời Bạch Trạch. Vương Mẫu tới lấy hai cái, chuẩn bị mang cho Nguyệt Lão tay đang bận giữ dây ở một bên. Phù Lê thì ngồi trên đệm hương bồ, không hề bị lay động.

"Vương Mẫu, Lý Tịnh đi đâu rồi?" Bạch Trạch cảm thấy tình hình có chút không đúng, trước đây nếu như Lý Tịnh nghịch ngợm chạy đi đâu đó chơi ngựa trúc, Lão Quân nhất định là người mách đầu tiên, Vương Mẫu cũng sẽ hùa thêm mấy câu, bây giờ tất cả lại đều ngậm miệng không nói chuyện.

"À… bị tiên hạc đem đi rồi." Vương Mẫu cắn một miếng bánh nướng, hàm hàm hồ hồ nói.

"Cái gì?" Bạch Trạch lập tức quay đầu nhìn Ngọc Trì, trong ao nguyên bản có hai con tiên hạc lông trắng chân dài, mỗi ngày đều ưu nhã đứng trong nước rỉa lông, uống sương sớm. Bây giờ, chỉ còn dư lại một con.

Gần đây, mấy bé con bị nhỏ đi này trốn ở trong Ngọc Thanh Cung, đi theo Bạch Trạch hết ăn lại uống. Tiên nhân trên thiên giới đều cho rằng mấy vị thượng tiên đang ở Ngọc Thanh Cung nghe Thiên Tôn luận đạo, không dám quấy nhiễu. Nếu như đột nhiên bị bọn họ nhìn thấy cảnh tiên hạc trên chân cột Tiểu Tiểu Lý Tịnh, không hiểu sẽ có vẻ mặt gì.

Bạch Trạch nhanh chóng thả bánh nướng trong tay xuống, chuẩn bị đuổi theo.

"Ta đi cùng ngươi." Phù Lê không nhanh không chậm đứng lên. Con tiên hạc kia là hắn nuôi, tất nhiên sẽ nghe hắn triệu hoán.

Lời này Bạch Trạch nghe vào trong tai, lại thành Thiên Tôn chịu trách nhiệm vì không chăm sóc tốt cho Lý Tịnh, quả nhiên, mặc dù đã biến thành bé con, Thiên Tôn vẫn là đáng tin nhất đó! em ơi đừng tin nó lừa đấy =)))

Bạch Trạch gật gật đầu, đem Phù Lê ôm lên rồi rời đi, bỗng nhiên dừng bước, cầm lấy một miếng bánh nướng, nhét vào trong tay Phù Lê: "Cầm ăn trên đường."

Phù Lê nhìn Bạch Trạch một chút, ưu nhã giơ tay, chậm rãi nhận lấy, cụp mắt nhìn bánh bột trong tay, vẻ ngoài trông không được đẹp mắt, nhiều chỗ còn bị cháy. Giương mắt nhìn khuôn mặt đầy mong chờ của Bạch Trạch, Phù Lê Thiên Tôn mím mím môi nhỏ nhạt màu, thử cắn một miếng. Vị bánh cháy truyền tới thông qua đầu lưỡi, mang theo linh khí nồng đậm, điều bất ngờ là, mùi vị cũng không tệ lắm…

Bạch Trạch thấy Phù Lê thích ăn, không khỏi có mấy phần vui vẻ. Chẳng biết có phải do Nhân Duyên Tuyến giữa hai người không, mà hiện tại Bạch Trạch luôn không nhịn được muốn đối xử với Phù Lê tốt hơn một chút, thấy hắn thích bánh nướng của mình, tâm tình cũng trở nên sáng sủa, ngay cả lo lắng vì việc Lý Tịnh bị tiên hạc mang đi cũng giảm mấy phần.

Lại nói đến Lý Tịnh bị trói trên chân tiên hạc, từ Ngọc Thanh Cung bay thẳng một đường ra ngoài, phía dưới là tiên vụ lượn lờ đình đài lầu các, thỉnh thoảng có tiên nhân qua lại. Có điều mọi người sớm đã quen với việc trên đầu có các loại tiên điểu vội vã bay qua bay lại rồi, nên cũng không ngẩng đầu nhìn.

Từ ngày biến thành bé con, Lý Tịnh chưa từng cưỡi mây đạp gió lại lần nào, giờ phút này bị tiên hạc mang theo bay khắp nơi, cảm thấy chơi cực kỳ vui, hưng phấn đến hoa chân múa tay.

"Hú hú, xông lên, xông lên điện Lăng Tiêu, bảo vệ bệ hạ!" Tiểu Tiểu Lý Tịnh hẵng còn đang diễn sâu trong cảnh tưởng tượng của chính mình.

Tiên hạch vẫn cứ chậm rãi bay, cũng không để ý tới đứa nhỏ ồn ào trên chân kia, bay thẳng đến một cái đình bát giác, nhẹ nhàng đậu vào trên mái đình, bắt đầu nhàn nhã rỉa lông.

Cái đình này, nằm ở nơi có hai dòng suối tụ hội, có một con tiên hạc toàn thân trắng như tuyết ưu nhã đi dạo ở trong nước. Con tiên hạc đứng trên mái đình ngừng lại việc rỉa lông, si ngốc nhìn con ở trong làn nước kia.

Lý Tịnh kéo lông tiên hạc, ra hiệu cho nó tiếp tục bay, tiên hạc không hề bị lay động. Hắn đành phải tự mình động thủ, đem dây đỏ cởi ra, bám vào mái cong nhìn xuống, hình như có hơi cao, không xuống được.

Trong đình, mấy vị tiên nhân đang nói chuyện phiếm.

"Hôm qua đi tặng mật hoa cho Nguyệt Lão, nhưng lại không thấy bóng người." Bách Hoa Tiên Tử nói tới một chuyện rất hiếm thấy. Ý là nhân duyên trong thiên hạ ngàn ngàn vạn, Nguyệt Lão mỗi ngày đều rất bận, không có đại sự chắc chắn sẽ không rời khỏi Nguyệt Hạ Tiên Cung.

"Nghe nói cũng đi tới Ngọc Thanh Cung nghe đạo." Ngọc Hành Tinh Quân hâm mộ nói.

"Nguyệt Lão cũng tới?" Bách Hoa Tiên Tử hơi kinh ngạc. Lão Quân là cái loại cuồng luận đạo, có cơ hội cùng Thiên Tôn luận đạo đương nhiên là sẽ đi; Vương Mẫu thích tham dự mấy chuyện náo nhiệt kiểu này, đi nghe một chút cũng là bình thường; Lý Tịnh tính tình nóng nảy kiểu đó, nghe nói Ngọc Đế bắt hắn đi nghe đạo để tu dưỡng tính tình.

Còn như Nguyệt Lão, nắm giữ nhân duyên tiên nhân, ông cũng đâu cần đạo pháp cao thâm làm gì. Hơn nữa Nguyệt Lão là người từ trước đến giờ không có lòng cầu tiến, sao đột nhiên lại thông suốt rồi?

"Nguyệt Lão cùng Lão Quân là đồng lứa, phỏng chừng bị tiện thể gọi đi tới đó." Ngọc Hành Tinh Quân không hề để ý cầm lấy bầu rượu trên bàn, rót một chén Bách Hoa Tửu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!