Chương 14: Trò chơi

Bạch Trạch cảm thấy mất mặt vô cùng, nâng hai móng lên bụm mặt

Vậy là, hũ ngọc Thiên Quân bị quấn một vòng dây đỏ, nhìn tương đối vui mắt.

Đậy kín Thiên Quân ba ngày ba đêm, Bạch Trạch mỗi ngày đều bảo vệ nó, chỉ sợ bọn nhỏ làm hỏng, ngay cả buổi tối đi ngủ cũng ôm. Trăng treo giữa trời, các bé cưng đều ngủ say như chết trên thảm ngọc, Bạch Trạch thì lại biến về nguyên hình nằm nhoài trong sân, hai chân trước còn ôm một hũ ngọc nho nhỏ.

Phù Lê kết thúc việc tĩnh tọa, chậm rãi đi tới bên người Bạch Trạch. Dưới ánh trăng, Nhân Duyên Tuyến trên cổ tay hai người càng rõ ràng. Từ trong chén Yêu Nguyệt tràn ra ánh trăng trong suốt óng ánh, bị hút vào trong cơ thể Bạch Trạch, thông qua dây tơ hồng, cuồn cuộn không ngừng tràn vào trong tay Phù Lê. Duỗi ngón tay như đoạn hành trắng ra, nhấc lên sợi dây Nhân Duyên Tuyến mềm mại, cánh tay ngắn nhỏ kia, dần dần kéo dài, biến thành một bàn tay thon dài trắng nõn, chậm rãi vuốt cái móng toàn lông của Bạch Trạch.

"A…" Bạch Trạch mở một mắt ra, trong cơn mông lung nhìn thấy Tiểu Tiểu Thiên Tôn đứng trước mặt, ngáp một cái, duỗi móng vuốt ra, đem Phù Lê cuốn vào trong lồng ngực, lè lưỡi liếm liếm mặt hắn.

"Này!" Phù Lê giãy giụa, thế nhưng khí lực của Bạch Trạch quá lớn, hắn căn bản không tránh thoát được, đành bị Bạch Trạch nửa mơ nửa tỉnh liếm láp khắp mặt. Nước miếng Bạch Trạch không có dính nhớp nháp, mà mang theo hơi nước ẩm ướt cùng tiên khí trong lành, nhưng dù có thế đi chăng nữa, hành động kiểu liếm cổ này vẫn khiến Phù Lê không chịu được, giơ tay nắm mao mao trên miệng Bạch Trạch: "Ngậm mồm!"

Bị quát to một tiếng như thế, nhưng Bạch Trạch vẫn không tỉnh lại hẳn, chỉ dán sát vào cổ Phù Lê, nhẹ nhàng ngửi một cái, dùng mũi to ươn ướt cọ cọ hắn, nhìn trông hơi ngốc.

"Ngươi sao vậy?" Phù Lê cảm thấy có gì đó không đúng, túm chặt Bạch Trạch lại hỏi, một luồng ánh sáng màu vàng dọc theo Nhân Duyên Tuyến tràn mãnh liệt vào kinh mạch, Phù Lê không nhịn được rên rỉ một tiếng, lập tức cắn răng nhịn xuống đau đớn khi bị tinh hoa rót vào người, khoanh chân ngồi tĩnh tọa. Không lâu sau, thân thể nho nhỏ liền nhanh chóng phình ra, một trận kim quang lóe lên, biến thành hình dáng người trưởng thành.

Thiên Tôn mặc thanh bào thắt lưng gấm, tuấn mỹ vô song, diện mạo trẻ tuổi, quả thực đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt khỏi.

Bạch Trạch ợ hơi rượu, lại duỗi móng ra đem Phù Lê tóm tới, đè dưới thân, một trận bạch quang lóe lên, hóa thành hình người, nằm nhoài trên người Phù Lê, ngốc hề hề cười lên.

"Ngươi uống rượu?" Phù Lê nhìn Bạch Trạch đè trên người, giơ tay xoa xoa gò má y.

"Khà khà, Phù Lê, dung mạo ngươi thật là đẹp mắt." Mặt Bạch Trạch vốn trắng nõn, bây giờ lại hiện lên một tầng phấn hồng nhàn nhạt, ngay cả mũi cũng trở nên hồng hồng, trông rất đáng yêu.

Phù Lê mặt không cảm xúc mà nhìn y, quỷ xui thần khiến thế nào lại không có đẩy ra, tùy ý y nằm trên người mình cọ cọ.

"Khà khà…" Bạch Trạch tiếp tục cười khúc khích, không biết rằng mình đã biến thành hình người, còn tiến lại gần mặt Phù Lê ngửi ngửi.

Hơi thở trong veo mượt mà bổ nhào lên mặt, Phù Lê có chút không được tự nhiên né né đầu, con thú uống say kia cứ dán sát vào không chịu thôi, tiếp tục ngửi tới ngửi lui. Mao mao trên y phục lướt qua cổ Phù Lê, có chút nhột. Không thể nhịn được nữa, Phù Lê vươn tay đem Bạch Trạch đẩy ra, ngồi dậy.

Giơ tay, Thiên Quân một bên nhẹ nhàng bay lại đấy, vững vàng rơi vào trên tay Phù Lê. Nhẹ nhàng ước lượng một chút, phát hiện rượu bên trong đã vơi đi một phần ba. Cái đứa mê rượu này…

Quỳnh Tương Ngọc Dịch, cũng không phải rượu mạnh, nhất là Ngọc Dịch, cực kỳ thanh đạm không dễ say. Dựa vào tửu lượng trước đây của Bạch Trạch, có uống nguyên một vò cũng không vấn đề gì, thế sao hôm nay lại say nhèm thế này?

Phù Lê mở hũ rượu, dùng gáo ngọc lấy ra một ít, nhấp thử một ngụm. Thanh ngọt dễ chịu, dư vị lâu dài, tựa hồ ngon hơn mấy phần so với Ngọc Dịch bình thường. Rượu vào trong miệng, một luồng tinh hoa thái dương cuồn cuộn tản mạn ra, trong nháy mắt hơi chút choáng váng.

Hơi nhíu mày lại, Phù Lê đem gáo ngọc thả xuống, đóng hũ rượu lại. Ngọc Dịch đại khái là chịu ảnh hưởng của nhật tinh, trở nên dễ say hơn, Bạch Trạch thế nhưng lại không biết, còn dựa theo tửu lượng ngày thường mà uống đến non nửa hũ.

"Ha…" Bạch Trạch nằm trên đất, bởi vì biến thành hình người không có mao mao, nằm trên mặt đất bằng ngọc có chút lạnh, không khỏi hơi co người lại.

Phù Lê khoanh chân chuẩn bị đả tọa, tích trữ lại chút nhật tinh này, nhìn thấy cảnh ấy, thở dài một cái khó nhận ra, vươn tay kéo Bạch Trạch đang ngủ thiếp đi tha lại đây, để y gối lên chân của mình.

Diện tích trên đùi có hạn, cũng không làm Bạch Trạch ấm áp lên được, một trận bạch quang lóe lên, Bạch Trạch hình người biến mất không còn tăm hơi, thay vào đó là móng của một bé lông trắng. Đầu nhỏ tròn vo xù lông, dựa vào trên chân Phù Lê ngủ say sưa.

Sáng sớm hôm sau, mọi người tỉnh lại, liền nhìn thấy Phù Lê Thiên Tôn đã biến trở về dáng dấp bé con, cuộn người trên thảm ngọc, trong lòng ôm một cục bông trắng như tuyết.

"A?" Bạch Trạch mở mắt ra, đập vào mắt là khuôn mặt phóng to của một bé con, mặt mày tinh xảo, nhất thời không phản ứng kịp. Đứng lên vẫy vẫy đầu, mới phát hiện mình đã nhỏ đi, ngẩng đầu, Lão Quân, Nguyệt Lão, Lý Tịnh, ba nhóc siêu quậy, đang cười hì hì nhìn mình.

"Tiên sinh, ngươi sao lại biến thành nhỏ thế này?" Lão Quân khom lưng nhìn hắn.

"Ta muốn ôm ôm." Nguyệt Lão vươn tay, định đem Bạch Trạch ôm lên.

"Cho ta ôm!" Lý Tịnh chen ngang Nguyệt Lão, xuống tay trước tiên.

"Bốp!" Một bàn tay nhỏ mang theo bao bảo hộ màu xanh ngọc vươn qua, tét lên mu bàn tay của Lý Tịnh một phát, đem mọi người ủn hết ra, Thiên Tôn đại nhân chậm rãi đứng dậy, tự mình ôm Bạch Trạch lên.

Mọi người: "…"

Bạch Trạch cảm thấy mất mặt cực kỳ, giơ hai móng lên bụm mặt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!