Chương 13: Ngọc dịch

Không biết vì sao Thiên Tôn đại nhân bỗng dưng tức giận

Nghe nói hấp thu tinh hoa nhật nguyệt có thể làm cho các vị tiên nhân biến về như cũ, Ngọc Đế liền đem các bảo vật có thể thu thập tinh hoa nhật nguyệt gom vào chuyển tới Ngọc Thanh Cung. Có điều trong Thiên Cung tàng phẩm kiểu này cũng không có nhiều, vơ vét nửa ngày, cũng chỉ tìm được một viên Thái Dương Tinh Thạch, thêm cái hũ ngọc.

Thái Dương Tinh Thạch, chính là viên tinh hạch của mặt trời lưu lại do bị Hậu Nghệ bắn rơi ở thời kỳ thượng cổ, bên trong chứa đựng toàn bộ tinh hoa của mặt trời, tuy nhiên chỉ có thể dựa vào sức mạch bên ngoài thúc ép ra, đã thế còn phi thường chậm chạp. Mà cái hũ ngọc kia, tên là Thiên Quân (ngàn cân), có thể cân bằng linh khí, lưu giữ tinh hoa nhật nguyệt vào trong đó.

"Thiên Cung to như thế, chỉ có mấy thứ này thôi sao?" Bạch Trạch tỏ vẻ không thể tin được.

"Trẫm cũng không dựa vào mấy thứ này để tu luyện, nhận được cung phụng, liền tiện tay thưởng cho người ta." Ngọc Đế có chút chột dạ gãi đầu, liếc mắt nhìn chén Yêu Nguyệt được Bạch Trạch dùng sợi dây đỏ buộc vào bên hông, trước đây bảo vật đều bị tùy tiện tống đi như thế, thời điểm hiện tại muốn dùng nhưng chẳng còn lại được mấy cái.

Bạch Trạch chậm rì rì đem tinh thạch cùng hũ rượu cất đi, có bảo vật là tốt rồi, ít còn hơn không.

Việc hiện tại cần làm, chính là đem nhật tinh (tinh hoa mặt trời) bên trong Thái Dương Tinh Thạch bức ra, lưu giữ lại bên trong Thiên Quân, sau đó để đám con nít hấp thu. Thế nhưng nhật tinh vô ảnh vô hình, thúc ép ra rồi, làm sao để bỏ vào trong hũ ngọc?

"Đem nhật tinh dung hợp vào bên trong tiên đan không phải là được rồi sao." Lão Quân bĩu môi.

"Ngươi hiện tại luyện được đan sao?" Bạch Trạch liếc ông, nếu như Lão Quân biết luyện đan, y cũng chẳng cần phải phiền muộn nữa, nhét cho mỗi người một viên là xong việc.

Lão Quân: "Đương nhiên biết!"

"Răng rắc răng rắc." Nguyệt Lão ngồi một bên nghiêm túc nhai kẹo ngọt mới vừa ra lò của Lão Quân.

Bạch Trạch: "…"

"Đem nhật tinh dung hợp vào bên trong sủi cảo." Vương Mẫu ôm một bát sủi cảo măng xanh, xì xụp xì xụp ăn ngon lành.

"Sủi cảo…" Bạch Trạch nhìn cái hũ ngọc trong tay một chút, mấy bé con này hiện tại cần bổ sung thể lực, phải dựa vào đồ ăn, điều này cho thấy rằng thức ăn so với tĩnh tọa càng dễ dàng khiến thân thể của bọn nhỏ hấp thu hơn. Như vậy, đem tinh hoa nhật nguyệt hòa tan vào trong đồ ăn, cũng là một biện pháp hay.

Thế là, Bạch Trạch bắt đầu cố hết sức đem nhật tinh và các loại đồ ăn dung hợp. Đầu tiên là đem Thái Dương Tinh Thạch bỏ vào đáy hũ ngọc, sau khi luộc xong sủi cảo, mì sợi, cơm tẻ, hoa quả linh tinh thì bỏ vào, chờ đến khi cảm thấy đủ rồi thì lại lấy ra.

Kết quả, nhật tinh ở trong hũ ngọc không bị tiêu tan, nhưng dung hòa vào trong đồ ăn cũng rất ít. Mấy bé con đã ăn no đến mức nằm bò ra đất, nhật tinh thu được cũng chỉ có thể làm một ngón tay út lớn lên.

Bạch Trạch giơ tay xoa xoa cái bụng tròn vo của Phù Lê, không nhịn được thở dài.

Thiên Tôn đại nhân híp mắt, hưởng thụ lòng bàn tay ấm áp kia đụng vào. Lão Quân nằm sấp một bên nhìn thấy, chậm rãi bò đến, cũng muốn xoa xoa, nhưng lại nhận được một ánh mắt sắc như đao của Thiên Tôn, nhất thời không dám tiến lên, bĩu môi, tự mình vươn tay nhỏ ra xoa cái bụng.

"Lẽ nào không có biện pháp khác? Cũng chẳng thể đem tinh thạch đập nát rồi nuốt vào." Ở đầu ngón tay Bạch Trạch biến ra một dòng nước trong suốt, đem Thái Dương Tinh Thạch bị nhiễm mùi đồ ăn rửa sạch sẽ. Viên đá có màu vàng ánh kim, long lanh óng ánh, trong sắc vàng thỉnh thoảng có ánh sáng lóe lên. Bên trong viên đá này có chứa toàn bộ tinh hoa của mặt trời, cho dù có bị mài thành từng hạt nhỏ, sức mạnh kia cũng sẽ kéo căng kinh mạch của tiên nhân bình thường, những bé con này căn bản không chịu nổi.

Phù Lê ngước mắt nhìn Bạch Trạch mặt mày ủ rũ, chậm rãi ngồi dậy, vẫy vẫy tay. Thiên thư tựa ở trên tường làm bảng dạy học, bỗng dưng bay tới, trôi bồng bềnh trên đầu Bạch Trạch.

"Có thể hỏi thiên thư."

"A, đúng nha!" Bạch Trạch mắt sáng lên, sao lại đem bảo vật cửu thiên thập địa không gì không biết này quên mất chứ! Vội vàng đem thiên thư kéo đến trước mặt: "Thiên thư thiên thư, Thái Dương Tinh Thạch phóng ra tinh hoa, phải dùng cái gì lưu giữ?"

Thiên thư nhẹ nhàng bay giữa không trung, không hề bị lay động.

"Nó không để ý tới ta." Bạch Trạch ấm ức nhìn về phía Phù Lê.

Phù Lê: "… Lấy tay chạm vào, truyền đạt thần thức."

"Khụ…" Bạch Trạch vội ho một tiếng, mình vừa nãy đần thật, thế mà tự dưng đi nói chuyện trực tiếp với thiên thư, làm một quyển sách, nó cũng đâu có cái năng lực "nghe" này.

Lúng túng xong, Bạch Trạch dùng thần thức đem vấn đề của mình truyền đạt cho thiên thư, thiên thư trầm tĩnh trong chốc lát, rồi bắt đầu tỏa ra một vòng tròn vầng sáng, sau đó, trang sách trắng như tuyết bắt đầu ào ào ào nhanh chóng chuyển động, một lúc lâu sau, dừng lại ở một trang giấy. Bạch Trạch vội vàng kề sát vào xem, vẫn là mặt giấy không có một chữ, cũng chẳng nhìn thấy cái gì.

Phù Lê cố gắng nhón lên xem, nhưng thiên thư bay quá cao, đến ngang ngực Bạch Trạch. Làm một bé con chỉ đứng tới hông Bạch Trạch, hắn chỉ có thể nỗ lực cố gắng nhảy lên phía trên, một cái hai cái, vẫn không nhìn thấy gì.

Bạch Trạch vươn tay, đem Phù Lê bế lên, để hắn nhìn thiên thư.

Phù Lê nhìn chằm chằm trang sách trống không kia trong thời gian khoảng nửa nén hương, lúc này mới nhẹ nhàng nhắm hai mắt, ngón cái tay trái đè lên ngón áp út, nhanh chóng bấm tay, một lúc lâu sau, chậm rãi mở mắt ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!