Ra là Thiên Tôn nha… Thiên Tôn!
Thiên giới có một thuyết pháp: "Thương hải tang điền nhất luân hồi", có nghĩa là khi bãi bể biến thành nương dâu, hoặc nương dâu biến thành bãi bể, trời đất sẽ có một biến động lớn.
…
Núi Thương Trạch ven bờ Đông Hải, quanh năm mây mù bao phủ, tùng xanh bách biếc, sức sống bừng bừng. Có người nói nơi đây là chốn nghỉ chân của thượng cổ thần thú Bạch Trạch, tia sáng may mắn bao trùm trăm dặm. Đế vương chốn nhân gian đăng cơ, cử nhân đi thi, thậm chí sạp nhỏ khai trương, cũng đều tới chỗ này làm lễ, hi vọng được lây chút cát tường.
Năm mới năm cũ lại giao nhau, mùa đông sắp qua, mùa xuân chưa đến, thế gian nghênh đón tân niên. Không khí náo nhiệt lan tới núi Thương Trạch, quấy nhiễu mộng đẹp của thần thú Bạch Trạch.
Bạch Trạch tỉnh lại sau giấc ngủ say, cảm thấy lỗ tai lành lạnh, vươn móng vuốt muốn cào cào, lại phát hiện ra móng vuốt rất nhẹ, không có chút sức lực nào. Đôi mắt mông lung của y mở ra, muốn nhìn sắc trời một cái, thế nhưng trước mặt lại là một mảng u lam, tôm biển màu xanh xám cong cong càng bơi qua thành hàng trước mặt, vẽ ra gợn nước nhàn nhạt.
Trong động phủ vậy mà có tôm biển bơi vào, xem ra cần phải quét tước dọn dẹp… Chờ đã, tôm biển!
Vì sao lại xuất hiện tôm biển? Tất nhiên là động phủ bị chìm! Bạch Trạch giật mình một cái tỉnh lại, phát hiện cả người mình ngâm ở trong nước, mao mao toàn thân đều ướt đẫm! Kinh ngạc há hốc mồm, nước biển ùng ục ùng ục tràn vào trong miệng, mặn đắng mặt chát, Bạch Trạch nhanh chóng phun ra, đứng dậy bơi lên phía trên mặt nước.
Bốn chân đạp mây, Bạch Trạch đứng vững trên mặt nước, vẫy vẫy bọt nước trên người, đưa mắt nhìn bốn phía. Quần núi đã bị nước biển nhấn chìm, chỉ còn dư lại một đỉnh núi, trồi lên mặt biển tạo thành một hòn đảo biệt lập khoảng ba trượng vuông, trên đó có một tảng đá dựng đứng, khắc hai chữ "Thương Trạch" rất rõ ràng.
Dùng pháp lực hong khô bộ lông, Bạch Trạch duỗi móng vuốt ra, chụp vào trong nước biển, mò ra một con tôm biển bự, quăng về phía không trung, con tôm biển kia liền biến thành hình người, là tôm binh của Đông Hải Long Cung.
Tôm binh bị thượng cổ thần thú uy nghiêm làm cho sợ hãi, run lẩy bẩy, lập tức quỳ gối trên mặt biển hành lễ.
"Nơi này nguyên bản là vùng núi cao, sao đột nhiên lại biến thành biển rộng?" Bạch Trạch là thần thú duy nhất có thể ở hình dạng thú mở miệng nói tiếng người, lời nói khi trong hình thú mang theo thanh âm tuyên cổ bất biến xa xưa thê lương.
"Khởi, khởi bẩm thượng thần, nơi này đã biến thành biển rất nhiều năm rồi." Tôm binh nhận ra Bạch Trạch, thoáng thở phào nhẹ nhõm. Bạch Trạch chính là thú mang đến điềm lành (thụy thú), biết ngôn ngữ bách thú, thông hiểu chuyện vạn vật, hướng thiện hướng nhân: "Chỉ có nơi ngài ngủ, vừa mới bị chìm."
Bạch Trạch ngủ trong sơn động, vị trí gần trên đỉnh ngọn núi, hiện tại thủy triều dâng, nước vừa mới tràn vào.
Nhắm mắt rồi mở mắt, không ngờ đã bãi bể nương dâu. Bạch Trạch hơi xúc động, chẳng qua mao mao đầy mặt, nên căn bản không nhìn ra cảm xúc gì, y hỏi: "Bây giờ là lúc nào?"
"Sắp hết năm." Tôm binh vẻ mặt thâm trầm nói.
"…" Bạch Trạch lườm một cái, y hỏi là đã trải qua bao nhiêu năm, nhắc tới hết năm làm cái gì: "Tết đến nên ăn chút tôm chiên."
Tôm binh vẻ mặt hoảng sợ co thành một cục: "Ngài, ngài không phải thú cát tường sao?" Lời nói ra, sao lại khủng bố giống như thượng cổ hung thú thế chứ!
Bạch Trạch toàn thân trắng như tuyết, mình sư tử sừng dê, tôm binh nơm nớp lo sợ liếc mắt nhìn trộm, vừa nhìn thấy, lại nhất thời quên luôn sợ hãi. Thượng cổ thần thú uy vũ có trí tuệ có tầm nhìn trong truyền thuyết, thực ra chỉ là một cục lông bự có sừng dài, khá giống mèo, lại hơi chút giống hồ ly, đầu tròn xoe, trông không giống như người nhìn xa trông rộng.
"Ngươi đi đi." Bạch Trạch dùng móng phía sau đạp đạp lỗ tai, ra hiệu cho tôm binh có thể rời đi, còn mình thì lăng không hư bộ, biến ra mây dưới móng, bay lên phía chín tầng trời.
Động phủ xung quanh đều bị chìm, cũng cảm thấy không ngủ được nữa, chi bằng đi lên thiên đình điểm danh. Huống hồ sắp đến tết, phải đến bàn với Ngọc Đế chuyện ban thưởng.
Đẩy ra ba mươi ba tầng Phù Vân Lộ, mới thấy được tầng chín mươi chín Thiên Ngoại Thiên.
Trên chín tầng trời, cung điện mênh mang, mái cong bảo các, hào quang bốn phía. Tiên hạc múa chốn mây khói lượn lờ, dưới cầu bạch ngọc nước chảy róc rách.
Thảo nào Bạch Trạch ngủ đến quên thời gian, chốn thần tiên, luôn luôn không thay đổi, y ngủ trăm nghìn năm, thiên đình vẫn như cũ.
"Ôi, Bạch Trạch Thần Quân, đã lâu không gặp!" Vừa qua khỏi Nam Thiên Môn, liền gặp được hai người quen một cao một thấp.
Tiên nhân cao cao, da mặt đỏ sẫm, đôi mắt to như chuông đồng, cách rõ xa đã bắt đầu chào hỏi. Người này tên là Thiên Lý Nhãn, trời sinh thần thông, mắt nhìn ngàn dặm, chuyện gì cũng không lọt qua nổi mắt của hắn.
Còn người lùn kia, sắc mặt xanh xám, đôi tai nghe tiếng gió to như quạt hương bồ, chính là huynh đệ sinh cùng lúc – Thuận Phong Nhĩ, tai có thể nghe ngóng tám hướng, bất cứ câu nói nào cũng không lọt khỏi tai của hắn.
Bạch Trạch gật đầu với bọn họ, không muốn nói nhiều với hai người này. Nhưng hai huynh đệ trời sinh lắm mồm kia không có ý định buông tha y, hai ba bước đã chạy tới, Thiên Lý Nhãn cười hì hì nói: "Ta thấy núi Thương Trạch bị chìm, bèn liếc nhìn về phía Đông Hải, vừa rồi trông thấy lông ngươi ướt nhẹp."
"Ôi chao." Âm thanh của Thuận Phong Nhĩ nghe khá là hàm hậu, thế nhưng lời nói ra lại chẳng hàm hậu chút nào: "Trăm năm trước ta đã nghe thấy âm thanh dòng nước tràn vào, đang muốn đi nhắc nhở ngươi đấy."
Bạch Trạch hất mao mao trên mặt, không cảm xúc trừng Thuận Phong Nhĩ một cái, vẫy đuôi rời đi, không thèm để ý đến hai người bọn họ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!