Sau khi Sở Tô và Tiếu Thần xuống máy bay, cậu liền gọi điện thoại nói La Quỳnh Thư đến đón cậu, biết được bà đã ở ngoài sân bay chờ.
"Mẹ ở bên ngoài chờ chúng ta rồi, đi thôi." Sở Tô cất điện thoại xong, nói với Tiếu Thần ở bên cạnh.
"Anh có chút hơi khẩn trương." Tiếu Thần nói, loại cảm giác gặp mẹ vợ này rất vi diệu, không thể tính là thật khẩn trương, cái loại cảm giác này mang theo chút ít hưng phấn, như là kích động tình cảm của hắn và Tô Tiểu Quai được trưởng bối thừa nhận, "Ôi chao, em nói một chút lần trước lúc gặp gia trưởng là cảm giác gì?"
"Cảm giác gì a." Sở Tô suy nghĩ một chút, trong đầu hiện lên nét mặt già nua của Tiếu Khải Đức, "Lúc biết người bạn già là gia gia anh, em vô pháp dùng từ để biểu đạt thành lời, hai chữ, muốn say."
"Phốc." Tiếu Thần nở nụ cười, cùng cậu đi ra ngoài, "Anh là nói lúc gặp ba mẹ anh, em khẩn trương không?"
"Khẩn trương a, lúc không đi đều sợ anh bị đánh chết."
"Bạn học Tô Tiểu Quai, biểu tình của em tuyệt không giống như đang khẩn trương."
"Bởi vì khẩn trương cũng vô dụng."
"Cám ơn em an ủi anh, hiện tại anh tuyệt không khẩn trương."
"Nga, vậy là tốt rồi." Bước chân Sở Tô dừng lại, quay đầu nhìn về phía hắn, "Mẹ em ở chỗ đó, anh không khẩn trương là tốt rồi." Nói xong chỉ vào phía trước ý bảo hắn nhìn sang.
"…" Tiếu Thần nhìn về phía người phụ nữ đang đi tới, vóc người cao gầy, chân mang đôi giày cao gót ba tấc, một thân đồ công sở màu đậm lão luyện tôn lên cả người bà cường thế lại giỏi giang. Mẹ Sở Tô thoạt nhìn còn rất trẻ tuổi, bà cùng mẹ của mình trong chức nghiệp phu nhân tuyệt không giống nhau, tâm tư lần đầu tiên gặp mẹ vợ lại nhảy ra, Tiếu Thần nhàn nhạt ưu thương.
"Mẹ." Sở Tô hướng La Quỳnh Thư đang đi tới vẫy vẫy tay.
"Tiểu Quai." Người phụ nữ đi tới trước mặt bọn họ, vươn tay cho Sở Tô cái ôm nhẹ nhàng, trên mặt mang theo ý cười, sau khi buông cậu ra lại quan sát mặt cậu một chút, nói, "Rốt cuộc chịu trở về, mệt không?"
"Con không mệt." Sở Tô lộ ra nụ cười tươi, tùy ý bà quan sát chính mình, "Mẹ người mới vừa tan làm sao?" Thấy bộ dáng La Quỳnh Thư chắc là mới từ công ty về, hiện tại cũng vừa vặn là buổi chiều tan làm.
"Ừ, mới từ công ty về." La Quỳnh Thư nói, quay đầu nhìn về phía Tiếu Thần ở bên cạnh, nhẹ giọng nói, "Cậu là Tiếu Thần đi?"
"Dạ đúng vậy, dì xin chào, con là Tiếu Thần." Tiếu Thần gật đầu lễ phép nói, giọng nói tôn kính cũng không quá mức khẩn thiết, "Lần này lại đây có chút đột nhiên, quấy rầy ngài rồi."
La Quỳnh Thư âm thầm quan sát hắn một phen, đối với lời nói và khí chất của hắn cũng còn tính là tương đối hào lòng, gật gật đầu nói, "Đừng nói thế, đều là người một nhà, đúng rồi, chúng ta trở về nhà trước rồi hãy nói." Nói xong bà trước một bước mang hai người hướng chỗ đậu xe đi đến.
Một câu người một nhà kia khiến Tiếu Thần nghe thấy được một trận sảng khoái, được mẹ vợ nói như vậy quả thực không gì tốt hơn được nữa.
Khi ba người bọn họ về đến nhà dì Trần vừa vặn đã chuẩn bị xong bữa cơm, thấy bọn họ trở về vội dặn dò bọn họ rửa tay ăn cơm. Ngoại trừ đoạn thời gian ở La gia, từ nhỏ Sở Tô liền cùng dì Trần lớn lên, tình cảm của hai người giống như thân nhân vậy, dì Trần vẫn luôn xem cậu là cháu của mình, lần này Sở Tô trở về bà theo bên người cậu càm ràm nhiều lần nói một học kỳ không thấy Sở Tô lại gầy phân nữa, khiến Sở Tô có chút không nói được gì, bất quá đối với lười nhắc của bà trong lòng cậu cảm thấy thật ấm áp, có người quan tâm luôn luôn hạnh phúc.
Trên bàn cơm dì trần không ngừng gắp đồ ăn vào trong chén Sở Tô, biết cậu sắp về bà đã làm rất nhiều món Sở Tô thích ăn, thẳng đến trong chén Sở Tô chất thành ngọn núi nhỏ bà mới lưu luyến không rời ngừng tay, trong miệng không ngừng nói bảo cậu ăn nhiều một chút, đem thịt gầy bổ trở lại.
Tiếu Thần nhìn Sở Tô vừa gật đầu vừa bảo dì Trần chính mình cũng ăn đi nhịn không được lộ ra nụ cười ôn nhu, ở trước mặt trưởng bối Tô Tiểu Quai luôn rất nhu thuận, điểm này từ lúc cậu biểu hiện ở trước mặt hai vợ chồng Nạp Lan Chương là có thể nhìn ra được. La Quỳnh Thư ngồi ở bên cạnh chú ý tới thần tình Tiếu Thần, thấy trong mắt hắn tràn đầy ôn nhu đối Sở Tô không thể che giấu được tâm lý đối với hắn ấn tượng tốt thêm mấy phần.
Sau khi ăn cơm xong Sở Tô chủ động giúp dì Trần dọn dẹp chén bát, Tiếu Thần tự nhiên cũng theo giúp đỡ hỗ trợ, dì Trần không ngăn cản được hai người cũng liền tùy ý bọn họ đi, động tác của mình lưu loát dọn dẹp sạch sẽ phòng bếp. Tiếu Thần và Sở Tô cầm chén bát sau khi rửa xong đi dẹp, La Quỳnh Thư bảo Sở Tô cùng bà đến thư phòng một chuyến.
"Em đi một chút, anh giúp vú Trần nói chuyện phiếm nha." Sở Tô nói với Tiếu Thần, cậu vẫn luôn đem dì Trần gần sáu mươi tuổi xem như bà của mình.
"Ừ, có chuyện gì cố hết sức đẩy đến trên người anh." Tiếu Thần lôi kéo cậu, thấp giọng căn dặn, "Nói chuyện với mẹ thật tốt, đừng làm cho bà thương tâm."
"Em biết rồi." Sở Tô cầm lại tay hắn sau liền lên lầu.
Sau khi đến thư phòng Sở Tô thấy La Quỳnh Thư ngồi ở trên ghế sa lon dùng tiếp khách trong sảnh nhỏ, đang cúi đầu lật xem album hình trong tay, thấy cậu đi vào liền vươn tay vẫy vẫy cậu, ý bảo cậu đi qua. Cậu đi tới bên cạnh La Quỳnh Thư ngồi xuống, cúi đầu nhìn ảnh chụp trong tay bà một chút, đó là hình chụp cậu khi còn bé.
"Thời gian trôi qua nhanh quá, lúc đó con chỉ mới nho nhỏ như thế này." La Quỳnh Thư đem album ảnh đặt ở trên đùi, vươn tay so so, nói, "Nhỏ đến kinh người, chỉ chớp mắt con đều lớn thành như vậy." Trong lời của bà có chút cảm thán, mang theo hoài niệm rõ ràng.
"Con khi còn bé xấu như vậy." Sở Tô nhìn tấm hình chụp cậu lúc mới vừa chào đời, giọng mang theo ghét bỏ.
Lời của cậu khiến La Quỳnh Thư nở nụ cười, ánh mắt nhu hòa nhìn cậu, "Nào có người nào ngại chính mình xấu, ta ngược lại cảm thấy thật đáng yêu, lúc con mới chào đời cũng là trắng trắng nộn nộn."
Sở Tô thấy giọng bà nhẹ nhàng một chút, biết mình nói có hiệu quả, liền nói, "Hiện tại cũng rất trắng nộn, mẹ sinh thật khéo."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!