Chương 9: Bắt đầu

Có lẽ chương này xưng hô có hơi lộn xộn chút, holy giải thích chút trước khi vô truyện ha

Trầm Tiêu -> Sở Tô: tôi  – cậu (vì mình nghĩ lúc này hai người cũng chưa quá quen thuộc với nhau, anh Tiêu chỉ mới cảm thấy em nó có vẻ thú vị thôi, khi nào hai người chính thức qua lại mình sẽ đổi xưng hô)

Sở Tô -> Trầm Tiêu: Lúc chat với nhau: Tôi – anh (vì bé ngoài mặt vẫn chỉ mới nói chuyện với nhau, anh chưa biết bé đã thầm yêu anh từ lâu)

Lúc Sở Tô suy nghĩ và độc thoại nội tâm: Anh – em (Vì lúc này bé chỉ đang nói cho mình mình nghe, thế nên để vậy để thể hiện tình cảm của bé dành cho anh)

Hết rồi, hihiVăn Ý Tô: QQ cũng không phải anh muốn thêm, muốn thêm liền có thể thêm.

Tiếu Thần bắt đầu cho rằng Văn Ý Tô bị chính mình dọa sợ chạy, trong nhóm sau khi chính mình xuất hiện toàn bộ tựa như ăn ý đều trầm mặc, không nghĩ đến đợi một hồi còn có thể nhận được tin nhắn trả lời của đối phương, sau khi nhìn thấy tin nhắn nhịn không được thất thanh nở nụ cười, đang chuẩn bị gõ một câu gửi qua, tin nhắn bên kia lại đến.

Văn Ý Tô: Ngại quá, mới vừa rồi bị hack acc.

Tiếu Thần đem câu vốn đã đánh xong liền xóa bỏ.

CX: Ừ, không có việc gì, hiện tại tôi dùng chân ái, đem QQ của cậu đổi trở về.

–Ta kháo, kỳ thực đại thần anh mới là bị hack acc đi? Buông đại thần ra, để cho ta tới!!!!

Sở Tô nhìn những lời này yên lặng thổ tào, lúc này Lâm Tưởng Thất gửi tin nhắn cho cậu.

Tiểu Thất: Tiểu Quai, hôm này Di Nhạc tìm tớ nói Trầm Tiêu đáp ứng nhận chủ dịch , lúc đó vội ra ngoài không có nói với cậu được, hiện tại cậu vẫn ổn chứ?

Văn Ý Tô: Không có việc gì…. Bây giờ tớ muốn hát.

Tiểu Thất: ⊙▽⊙ Hửm? Nhìn thấy đại thần hưng phấn như vậy?!

Văn Ý Tô: Đàn ông khóc đi khóc đi khóc đi cũng không phải lỗi….

Tiểu Thất: ….

Văn Ý Tô: Tớ cảm thấy tớ cần an tĩnh một chút.

Tiểu Thất: Tớ cũng cảm thấy như vậy.

Sở Tô tắt đi khung chat nói chuyện với Lâm Tưởng Thất, sửng sờ nhìn Trầm Tiêu trước cửa sổ khung chat, đối phương không có lại gửi tin nhắn, cái hình đầu QQ cũng tối sầm xuống, không biết là đang đợi cậu đáp lại hắn, hay là đã out.

Cái người này vẫn luôn là mơ ước của cậu, tìm cậu ngay cả chào hỏi cũng không nói một tiếng, khi cậu còn chưa có phản ứng xong chuyện Trầm Tiêu đáp ứng nhận kịch, tin tức Trầm Tiêu ở trong cái đàn này liền đem cậu tạc hôn mê, lượng tin tức quá lớn, có chút tiêu hóa khó khăn, đối mặt với tình huống như vậy Sở Tô u buồn, đại thần chủ động tìm cậu, cậu là muốn nhào tới hóa giải tương tư, hay là cao quý lãnh diễm làm cho sama ở đâu liền quay về nơi đó?

Vế sau rõ ràng không có khả năng a!! Đại thần đều đưa đến cửa còn buông tha cậu quả thực là bị điên có được không?!!

Nghĩ thông suốt Sở Tô rất nhanh nhấn thêm bạn QQ Trầm Tiêu, bên kia cũng rất nhanh thì có phản ứng, báo đồng ý thêm bạn, chứng minh là đại thần ẩn thân chứ không có logout, thấy tin nhắn thêm bạn thành công trong lòng bạn học Tiểu Quai nhịn không được kích động, đại thần anh phỏng chừng là đang chờ ta đi, chờ ta đi, ngao ngao ta tới đây ~

Nội tâm kích động như sóng lớn cuộn trào mãnh liệt trong sông nhỏ, Sở Tô tiện tay đem ghi chú của Trầm Tiêu đổi thành [Em có biết anh đang đợi em không], sau đó mới mở khung chat gửi tin nhắn cho Trầm Tiêu.

Em có biết anh đang đợi em không: Xin chào, Lão Đại.

Văn Ý Tô: Xin chào Đại thần, tạm biệt đại thần.

Em có biết anh đang đợi em không: ….

Văn Ý Tô: …..

Sở Tô quả thực muốn khóc, ý niệm muốn băm rụng tay càng xung động mãnh liệt hơn, vì cái lông gì cứ tiện*(tiện của ti tiện) tay như vậy, vì cái lông gì đại não cứ không lịch sự như vậy!! Đối diện với đại thần Trầm Tiêu cậu yêu mến như nước sông cuồn cuộn! Là Tiêu ca mà mày nằm mơ cũng muốn áp đảo nghe hắn dùng thanh âm trầm thấp kia mà thở gấp a!

Nhìn tên đại thần, em có biết anh đang đợi em không, có biết anh đang đợi em không, anh đang đợi em không, đợi em không…

Đại thần đang đợi mày a, Tô Tiểu Quai không nên khinh thường lên đi!!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!