Chương 86: Quán bar

Ngày hôm sau hai người xuất phát đi Tây Đường cổ trấn * (Này tác giả ghi nguyên văn là : Tây Diêm cổ trấn, diêm của mái hiên, không biết có đúng không, mình search anh GG thì anh cho hay chỉ có nơi gọi là Tây Đường nên mình để vậy, ai biết chỉ mình thêm với nha.)Tây Đường cổ trấn là danh lam thắng cảnh nổi danh Tân Thành, Sở Tô sau khi biết muốn tới Tân Thành liền cố ý lên mạng tìm tin tức cổ trấn.

Tây Đường cổ trấn cách nay đã có hơn một nghìn năm lịch sử, toàn trấn khoảng chừng 120 km vuông, phong cảnh trấn cổ ưu mỹ, danh lam thắng cảnh nổi tiếng, tùy ý có thể thấy được thành cổ gạch xanh ngói trắng và nhà sàn cổ kính, cầu đá trong trấn, yên tỉnh, con đường bằng đá đều là cảnh điểm đặc sắc. Theo mấy năm gần đây khách du lịch phát triển mạnh, người lui tới tham quan Tây Đường cổ trấn càng ngày càng nhiều, danh tiếng cũng càng lúc càng lớn. Sở Tô sau khi xem giới thiệu ở trên mạng vẫn luôn mong đợi, ngày hôm nay đây sau khi hai người ăn cơm xong an vị trên xe bus đi đến cổ trấn.

Khách sạn cách cổ trấn cũng không tính là xa, xe tốc hành tốn bốn mươi phút liền đến nơi. Sau khi xuống xe ánh mặt trời mãnh liệt chiếu vào mắt Sở Tô, Tiếu Thần theo ở phía sau lấy nón rơm đã chuẩn bị xong từ hôm qua ra đội cho cậu, lấy bình nước trong ba lô ra đưa cho cậu, "Uống nước."

Sở Tô nhận lấy bình nước uống một hớp rồi đậy lại, "Chúng ta đi đâu trước?" Hiện tại hai người đứng là nhà ga bên cạnh trấn cổ, đi bộ đến cửa lớn cổ trấn đại khái còn 50m.

"Vào trấn trước lại nói, dù sao cũng không vội trở về, có thể chậm rãi chơi." Tiếu Thần cầm lại bình nước từ tay của cậu để vào ba lô, hai người hướng đến cổ trấn mà đi đến.

Rất nhanh thì đến cửa lớn cổ trấn, trên cột cửa cao vót treo một tấm bảng hiệu lớn màu rám nâu đậm, trên tấm bảng có khắc bốn chữ lớn "Tây Đường cổ trấn". Tây Đường cổ trấn không giống các cổ trấn khác khách tên trấn trên tảng đá, trái lại chọn dùng loại bản hiệu thời cổ thay thế, cứ như vậy còn hơn những chiêu bài khác càng nhiều hơn một loại ý vị cổ điển, bất quá chỗ không tốt chính là theo thời đại trôi qua bảng hiệu luôn cần sửa chữa và thay đổi.

Sau khi vào cửa lớn đó là con đường đá xanh, tựa hồ đây là một đặc sắc mà cổ trấn sở hữu. Tảng đá màu xanh trải trên mặt đất, con đường có lịch sử lâu dài cũng không có bằng như như con đường hiện đại hóa, tùy ý có thể thấy được cái hố và vết nứt rõ ràng, nhưng hết lần này đến lần khác bởi vì cái dạng này mà làm cho con đường thêm một phần cảm giác lịch sử tang thương.

Sở Tô một bước vừa tiến vào chỗ này liền yêu thích thành trấn cổ xưa này. Bất kể là tường cao ngói trắng, hay là con đường đá xanh, hoặc giả là dòng suối cổ xưa cũng làm cho cậu sinh lòng yêu thích. Hai người đi dạo dọc theo con đường một hồi, ở mấy chỗ có cảnh đẹp đều chụp hình lại.

"Chúng ta là ngồi thuyền đi sao?" Sở Tô đứng ở trên cầu đá, nhìn dưới cầu chỗ neo thuyền vẫn còn mấy chiếc thuyền nhỏ, bên trên đều có người lái đò ngồi, thoạt nhìn như là dùng để cho du khách đi ngắm cảnh. Lúc cậu nói lời này đứng ở rìa cầu, hai tay chống trên tay vịn cầu, còn hướng về phía mấy con thuyền mà xem xét.

Tiếu Thần đứng ở dưới cầu nhìn cậu, gió nhẹ thổi tung mái tóc cậu có chút rối loạn, tay chống tay vịn, trên mặt có biểu tình nóng lòng muốn thử. Tình cảnh như thế khiến Tiếu Thần có loại cảm giác "Em ở trên cầu ngắm phong cảnh, anh ở dưới cầu ngắm nhìn em." Nghĩ tới đây giật mình, đem camera đeo ở trên cổ, lấy di động ra hướng cậu chụp một tấm hình, dùng phần mềm chỉnh sửa làm mờ đi khuôn mặt mới phát weibo.

Sở Tô không nghe thấy câu trả lời của hắn liền hướng hắn nhìn qua, thấy hắn cúi đầu xem di động, "Anh đang xem cái gì vậy?"

"Không có gì." Tiếu Thần như không có chuyện gì xảy ra cất điện thoại đi, hướng cậu vẫy tay, "Lại đây, chúng ta đi ngồi thuyền."

"Dạ." Ánh mắt Sở Tô sáng lên, bước chân nhẹ nhàng đi xuống.

Con sông vờn quanh toàn bộ trấn nhỏ, đội thuyền ngắm cảnh dùng tốc độ không nhanh, muốn chèo hoàn chỉnh con sống thời gian cũng không ngắn, thông thường lữ khách sẽ không chèo hết hành trình, cho nên nhà đò đều sẽ có một cái con đường chèo thuyền, đến nơi nào xuống thuyền lại ấn theo lộ trình mà tính tiền.

Theo đội thuyền chèo chống, Sở Tô ngồi ở trên thuyền xem xét cảnh vật quanh thân. Dọc theo con sông chia làm hai cảnh vật một bên là đường phố, một bên là nhà cổ tường trắng ngói xanh, trên lầu có không ít du khách đang chụp hình lưu niệm, cậu lấy qua camera trong tay Tiếu Thần ghi lại cổng thành cổ xưa này.

Trên đường chèo trải qua tượng phật bằng đá của cổ trấn, hành lang mười dặm (theo người Trung tính 1 dặm = 0.5km => 10 dặm = 5km) có tranh vẽ, lúc đến phong cảnh đường Vĩnh Yên, đi qua mỗi một phong cảnh nhà đò đều sẽ ngừng thuyền lại một chút để Sở Tô chụp nhiều ảnh chút. Sau khi đi qua Thiên Tỉnh, liền đến nhà sàn Tây Đường mà Sở Tô vẫn đang mong đợi.

Nói đến nhà sàn Tây Đường cổ trấn không thể không khiến người xem thế nào là đủ rồi, đặc biệt là lúc Sở Tô ở trên mạng thấy giới thiệu liền cảm thấy mình bị nhà sàn bên bờ sông này làm cho tin phục. Vị trí hành lang nhà sàn gần nước nên trụ nhà cắm thẳng vào trong nước, cổ trấn tập trung xây dựng lộn xộn thật thích thú, tự dưới mà lên thuận theo núi non trùng điệp mà dựng thành, một ngôi nhà đứng vững ở trên đỉnh núi. Những phong cách cổ xưa này, kiến trúc đoan trang so với thiên nhiên hầu như dung hợp cùng một chỗ, có vẻ an tĩnh lại tốt đẹp.

"Thật đẹp." Sở Tô cảm thán một câu, giơ lên camera chụp một vài tấm hình ở các phương hướng khác, nhìn hình ảnh cổ trấn dừng lại ở trong ống kính, trong lòng của cậu sinh ra một tia hướng về, càng nhiều hơn chính là cảm thán.

Tiếu Thần nhìn thấu trong lòng cậu yêu thích, "Muốn đi lên xe một chút không?"

"Không cần." Sở Tô lắc đầu, nhìn nhà sàn chậm rãi đi xa, "Có những thứ đến gần ngược lại sẽ mất đi hướng về nguyên bản." Nói cậu giơ lên camera chụp một tấm đặc tả cho Tiếu Thần.

Sau khi chụp xong cậu ngồi vào bên cạnh Tiếu Thần xem hình cậu vừa mới chụp, đối với tấm hình đặc tả của mình cảm thán một câu, "Đẹp trai như vậy."

Sở Tô nhìn hắn một cái, mang theo ý tứ hàm xúc "Anh càng ngày càng không biết xấu hổ", "Em liền không phát biểu ý kiến."

Tiếu Thần nở nụ cười, liếc nhìn người nhà đò chèo thuyền ở bên ngoài, thấp giọng nói, "Em cũng rất tuấn tú, moah moah đa."

Sở Tô: "…"

Sau khi hai người đi qua nhà sàn liền tại một phong cảnh xuống thuyền, phong cảnh này chủ yếu là chùa Cổ Nham trên đỉnh núi. Chùa Cổ Nham là một ngôi chùa lâu đời có lịch sử mấy trăm năm, nằm ở giữa sườn núi Tây Nham, Sở Tô đứng ở trước mặt cầu thang đi thông đến ngôi chùa, nhìn cầu thang không có giới hạn trong lòng có chút do dự, này là muốn leo lên tốn bao lâu a.

Tiếu Thần đứng ở bên cạnh, nhìn ra tâm tư cậu thuận miệng nói, "Nếu không đừng lên nữa, đổi một chỗ khác đi dạo."

"Không, cũng đã lên đến đây rồi." Sở Tô lắc đầu, hít một hơi thật sâu, "Lên đường đi." Nói xong cũng bước một bước đầu tiên lên cầu thang, Tiếu Thần cười cười cùng cậu cùng tiến lên.

Cầu thang mặc dù nhiều nhưng cũng dốc lắm, hai người chậm rãi đi lên dọc đường nhìn phong cảnh cũng không tính là quá mệt mỏi.

Cũng không biết đi bao lâu, rốt cuộc lúc thấy được bóng dáng ngôi chùa Sở Tô thở dài, "Lúc đi xuống chúng ta ngồi cáp treo đi." Cậu cũng không phải không vận động, mà là tiếp tục như thế này đi xuống hai người cũng không cần đi dạo tiếp nữa, trời đều tối rồi.

Lời của cậu Tiếu Thần tự nhiên không ý kiến, chỉ là bảo cậu nghỉ ngơi một chút trước rồi lại đi tiếp. Tuy rằng quá trình đi cầu thang gian khổ, thế nhưng cảm giác chân chính đi tới giới hạn này là không thể nào so sánh được với cảm giác ngồi cáp treo, quay đầu nhìn lại cầu thang trùng điệp phía sau,  trong lòng Sở Tô có loại cảm giác thỏa mãn không đè nén được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!