Chương 6: Đồng ý

Toàn bộ lộ trình bay từ C thị đến B thành khoảng hai tiếng rưỡi đồng hồ, đêm đó Tiếu Thần trở về chỗ mình ở B thành đã mười một giờ rưỡi rồi, đi công tác hợp với mấy ngày xử lý hạng mục mới, lúc mới bắt đầu hắn còn chưa có cảm giác mệt lắm, về đến nhà thả lỏng mới cảm thấy toàn thân uể oải, tắm rửa xong đầu dính giường liền ngủ, thẳng đến ngày hôm sau bị đồng hồ báo thức đánh thức.

Sau khi đàm phán hạng mục thành công kế tiếp chính là an bài và bố trí sự tình phía sau, hơn nữa đi công tác công việc chồng chất ở công ty, chờ Tiếu Thần đem công việc xử lý không sai biệt lắm giao xong đã là ba ngày sau rồi, lúc nhàn rỗi mới mở máy tính ra đột nhiên nhớ đến chuyện Di Nhạc, vội vã onl QQ.

Quả nhiên vừa lên mạng liền nhận được  không ít tin nhắn của Di Nhạc.

Di Nhạc: Tiêu ca, xem tiểu thuyết chưa, chúng ta đến đàm luận nhân sinh a!

Di Nhạc: Tiêu ca, có onl không có onl không! Thấy trả lời em ~

Di Nhạc: Tình huống gì đây, anh sẽ không lại bỏ acc đi, anh không cần vứt bỏ e a, cầu acc QQ mới, cầu số điện thoại!

Di Nhạc: Đại thần, login xin trả lời QAQ!

Di Nhạc: … Anh là đang trêu chọc e sao ca?

Di Nhạc: …

Sau khi xem xong tin nhắn Tiếu Thần thấy đối phương đang onl liền trả lời tin nhắn.

CX: Vừa mới xong công việc, còn chưa kịp xem, không có bỏ acc, không cần lo lắng.

Cũng giống như lần trước Di Nhạc rất nhanh thì trả lời tin nhắn, cô ấy rõ ràng thời khắc luôn giữ vững, vì đạo đức nghề nghiệp của cô ấy cho 32 like.

Di Nhạc: QAQ Ca a! Anh đừng trêu chọc em a, không phải đã hẹn cùng nhau làm thiên sứ sao, anh bị tiểu yêu tinh nào bắt đi vậy, anh biết không, ba ngày nay em quả thực sống một ngày không bằng một năm, anh lại không xuất hiện nữa em phải đi báo án mất tích!!!

Tiếu Thần nở nụ cười, trả lời: "Không cần khẩn trương như vậy, mấy hôm trước đang đi công tác, trở về mới vừa làm xong công việc tồn động, còn có, anh không phải là người định mệnh của em, em rất tốt, nhưng là chúng ta không thích hợp nhau.

Di Nhạc: ……

CX: Hiện tại anh đi xem, ngày mai trả lời em.

Di Nhạc: Được, anh nhanh đi xem đi, em không giục anh nữa ~

Tuy rằng ngoài miệng nói không giục, Tiếu Thần tin tưởng nếu như ngày mai mình không trả lời bé con kia nhất định sẽ tạc mao, sau khi tắt máy tính hắn đổi dùng ipad đi vào phòng khách, khi xem tiểu thuyết chính là dùng di động hoặc máy tính bảng sẽ dễ dàng xem hơn, sau khi vào trang web tìm được chuyên mục tác giả Văn Ý Tô rồi, Tiếu Thần đăng khí acc trên trang web, chuẩn bị nạp thẻ mua V* (vip), trước không nói xem xong có tiếp kịch hay không, nhưng ít ra ủng hộ bản chính là một loại tôn trọng tác giả.

Trước đây bởi vì chỉ là yêu thích nghiệp dư, hắn ở trên kịch truyền thanh cũng không có nhiều công phu đi nghe ngóng, thời điểm phối kịch cũng đều là biên kịch trực tiếp phát kịch bản, cho nên tác phẩm của hắn cũng không nhiều, ngoại trừ một hai bộ vì xã đoàn làm khách mời lộ diện, có thể tính cũng chỉ bốn bộ, mà không giống như bây giờ xem tiểu thuyết trước xác nhận sau đó mới xem, nhưng hắn không nghĩ đến chính là sau khi xem xong ba chương đầu hắn đã bị kết cấu tiểu thuyết hấp dẫn.

Nói như vậy nếu như công lực hành văn của tác giả không mạnh cấu trúc văn chương không ổn, đừng nói ba chương ngắn ngủn một hai vạn chữ, cho dù là mười ba chương ba mươi chương cũng không nhất định có thể nắm bắt được tinh túy của chuyện xưa và ánh mắt độc giả, nhưng Văn Ý Tô làm được, hành văn tỉ mỉ, văn phong đại khí, nội dung vở kịch còn chưa mở đầu liền trước bày ra cấu trúc phục bút* (đoạn văn dẫn đầu ý cho đoạn văn sau) dẫn người nhập cuộc.

lấy bối cảnh giá không, thiên hạ chia làm bốn quốc, Nguyên quốc dẫn đầu, Chu quốc thứ hai, Thuấn quốc thứ ba, Nghiêu quốc nhỏ nhất.

Nguyên Hòa năm ba mươi mốt, Nguyên đế băng hà, tân đế kế vị, sửa quốc hiệu là Chiêu, cùng năm đó, người tài ba dị sĩ trong thiên hạ đều tề tụ về Điện Kinh, nhìn kinh đô Nguyên quốc tựa như một phái tường hòa ẩn chứa mạch nước ngầm bắt đầu khởi động, thế lực khắp nơi ẩn dưới an bình hết sức căng thẳng.

Thiếu niên Mộ Khinh Y tiên y nộ mã tùy ý xuất chúng, cung chủ Linh Cừ Bách Lý Kiền thân phận tôn quý mà chuyên bày mưu tính kế, truyền nhân Y Cốc nửa chính nửa tà Chu Thạch Bích, tân đế nhìn như ngu ngốc vô năng thực tế nằm gai nếm mật Nguyên Chiêu.

Bốn người bốn thân phận nhìn như không hề liên quan, rồi lại tỉ ti tương quan.

Sách chia làm hai phần thượng hạ, quyển thượng là phần giang hồ, quyển hạ là phần chiến trường.

Quyển thượng giảng giải về Mộ Khinh Y và Bách Lý Kiền kết bạn hành tẩu giang hồ, vốn là nhân sinh tùy ý, khoái mã giang hồ, ca rượu tri kỷ là nhân sinh vui vẻ nhất, nhưng tại từng kiện từng kiện vạch trần sự tình, thời điểm thân phận chậm rãi bị bại lộ thành chê cười hoang đường, lập trường bất đồng, dựa vào cái gì vì bạn.

–Giang hồ cho dù tốt, cũng không thuộc về chúng ta, Bách Lý Kiền, ngươi có từng một lần ở cùng ta không tính toán và bày mưu hay không, người mang thù quốc hận gia, ta ngươi chung quy không phải là thuộc về nơi đó. (Văn tự trang bìa quyển thượng)

Cấu trúc toàn văn quá mức khổng lồ, nội dung truyện quá mức rắc rối phức tạp, thời điểm độc giả xem truyện cần phải tốn nhiều trí nhớ và tâm tư, rất sợ không để ý liền bỏ lỡ một cái phục bút nhỏ nhặt và then chốt chuyển ngoặt, Tiếu Thần chậm rãi xem xuống dưới, xem đến mê đề trong truyện từng cái từng cái được giải khai,   từng cái từng cái phục bút được khơi ra, không khỏi bội phục tác giả, này đã không đơn giản chỉ là một quyển tiểu thuyết,  thảo nào Di Nhạc lại nỗ lực đề cử bộ tiểu thuyết này và Văn Ý Tô, bất quá loại sáng tác văn phong và chữ viết này quả thực không quá giống nữ sinh viết ra.

Sau khi xem xong chương cuối, hàng chữ chốt lại sau cùng chính là câu nói giới thiệu vắn tắt trên bách khoa baidu, cũng đúng lúc phối hợp chặt chẽ phần cuối của quyển thượng, sau cùng chuyện xưa của Mộ Khinh Y và Bách Lý Kiền ở cùng một chỗ, làm cho người ta vô cùng thổn thức đồng thời cũng không khỏi cảm thán, đúng vậy, không người nào so với bọn hắn thích hợp lẫn nhau hơn,  cũng không người nào so với bọn hắn hiểu rõ lẫn nhau hơn, ngoại trừ đối phương không ai có thể đứng sóng vai cùng người kia.

Sau khi bỏ xuống máy tính bảng Tiếu Thần nhìn thời gian một chút, vậy mà đã ba giờ sáng rồi, bình thường ngoại trừ công việc này vẫn là lần đầu tiên hắn chuyên tâm với một chuyện như vậy, không thể không thừa nhận tiểu thuyết của Văn Ý Tô có loại ma lực làm cho người ta luôn muốn xem không ngừng, thời điểm xem nghĩ muốn lật đến chân tướng phía sau rồi lại sợ bỏ qua chuyện xưa đặc sắc ở giữa, câu dẫn lòng người làm cho muốn ngừng mà không được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!