Ba người vốn đang thảo luận lúc quay đầu lại nhìn người tới liền trợn tròn mắt.
Tiếu Thần: Sát, Tô Tiểu Quai a!!
Từ Hựu Miên: Cậu đẹp trai mới tới nhìn có chút quen mắt a, đã thấy qua ở đâu rồi a!!
Mộc Diêu: Kháo, nhóc con thật xinh đẹp, mặt than là manh điểm a!!!
Giữa lúc mọi người sững sờ nhìn Sở Tô, Từ Hựu Miên phản ứng đầu tiên, hướng người trước mắt hô một câu, "Chị dâu!"
Sở Tô: "…"
Tiếu Thần: "…"
Mộc Diêu: "…"
Vương Hiểu: "…"
Lúc hai chữ chị dâu của Từ Hựu Miên phát ra bầu không khí trong nháy mắt đọng lại, mấy người vốn đang nhìn Sở Tô liền đồng loạt quay đầu nhìn về phía hắn ta, mà hắn lại nhìn về Tiếu Thần ở bên cạnh, mới vừa rồi Từ Hựu Miên rốt cục nhớ tới vì sao lại nhìn quen mắt như thế rồi, đây không phải là niên đệ chị dâu mà hắn chưa gặp mặt sao?! Gương mặt này độ công nhận cao tới trăm phần trăm mình sao lại có thể quên, lần trước lúc biết quan hệ của lão đại và cậu mình còn lén lút đến BBS tìm không ít tin tức, bất quá chị dâu thế nào lại giống như là không quen biết lão đại a?
"Khụ." Tiếu Thần ho nhẹ một tiếng, cho Từ Hựu Miên một ánh mắt câm miệng.
Từ nhị hàng lập tức phản ứng kịp ở đây còn có những người khác, vội vã a một tiếng, giả bộ bừng tỉnh đại ngộ nói, "Chị dâu! Đúng rồi, tôi đã quên hôm nay phải gọi điện thoại cho chị dâu, ừ gọi điện thoại."
Mọi người: "…" Ngươi gọi điện cho chị dâu ngươi hướng tiểu suất ca người ta gọi cái rắm a nhị hàng!!
Lão đại, đây thật là chị dâu của tớ không sai đi? Từ Hựu Miên thừa dịp mọi người không chú ý tới mình liền hướng Tiếu Thần bắn qua ánh mắt hỏi han, vì sao hình như không biết cậu a, các người cãi nhau rồi sao? Cậu bị chê sao?
Tiếu Thần đối với ánh mắt này xem như không thấy.
"Xin chào mọi người, em là Sở Tô." Sở Tô trước chủ động hướng mọi người lễ phép chào hỏi, mới nói, "Ấu Ninh vừa gọi điện thoại cho em, nói mọi người cần một phiên dịch viên tiếng Pháp tạm thời."
Mộc Diêu vừa định đi tới nói chuyện với cậu, Tiếu Thần ở bên cạnh so với cô nhanh hơn một bước, chỉ thấy Tiếu Thần đi tới cách thiếu niên một bước rưỡi liền dừng lại, đưa tay phải ra đối thiếu niên, trên mặt lộ ra ý cười, cái loại ý cười cô nói không nên lời là cái cảm giác gì, nhưng tuyệt đối là không phải cái loại cười xa cách trên thương trường.
"Xin chào Sở Tô." Tiếu Thần ở trước mặt thiếu niên vươn tay phải ra, trên mặt lộ ra nụ cười nhu hòa, "Anh là Tiếu Thần, anh trai Ấu Ninh."
Lúc nghe thấy thanh âm đối phương Sở Tô trong nháy mắt giật mình, trầm thấp, nhu hòa mang theo khàn khàn nhè nhẹ, giống như tiếng nói bị tổn thương, nhưng vẫn rất êm tai như thường, thanh âm người trước mặt có loại cảm giác quen thuộc không nói được, khiến cho cậu hầu như cho rằng người ở trước mặt chính mình là người mà mình tâm tâm niệm niệm, bất quá nghĩ lại một chút thế gian thanh âm tương tự thật sự rất nhiều, như thế nào lại vừa khéo đến trình độ như vậy, lúc mới nhìn thấy Tiếu Thần cậu có chút quen thuộc, trong lúc nhất thời nghĩ không ra là đã gặp qua ở nơi nào, thẳng đến sau khi hắn tự giới thiệu mới nhớ tới nguyên lai là học trưởng Tiếu hot nhất BBS trường học.
"Xin chào." Sở Tô vươn tay nắm tay cùng Tiếu Thần, sau đó nhìn mấy người mặc tây trang và suit ở đây một chút mới hỏi, "Em từ bên ngoài đến, có cần đổi vest không?"
"Cái này tụi anh sẽ sắp xếp." Tiếu Thần qua đầu hướng Vương Hiểu nói một câu, để cho hắn đi chuẩn bị cái quần tây và áo sơ mi mới cho Sở Tô, Vương Hiểu hỏi đại khái chiều cao cân nặng và vòng eo của Sở Tô một chút sau đó rời khỏi phòng họp.
"Có thể nói với em một chút lần này mọi người muốn phiên dịch sản phẩm gì không?" Sở Tô hỏi, vừa rồi Tiếu Ấu Ninh chỉ là vội vã cùng cậu nói phải phiên dịch hiện trường, còn có giới thiệu sản phẩm, những thứ khác chờ cậu đến công ty sẽ có người nói chi tiết cho cậu biết.
"Qua bên này." Tiếu Thần dẫn người đến bàn hội nghị bên kia, đem tư liệu liên quan đến nước hoa [Mễ Nhĩ] vừa sửa sang lại đưa cho cậu, bởi vì là tìm người lâm thời, cho nên hắn đem trọng điểm tư liệu chỉnh lý lại, tránh cho phát sinh tình trạng tư liệu quá nhiều phiên dịch viên không nhớ được, hắn lo lắng đến cái này, hy vọng có thể tận lực tránh cho tình trạng không may này xuất hiện, chỉ là không nghĩ tới người này lại là Sở Tô.
Lúc quay đầu lại nhìn thấy Sở Tô, hắn đột nhiên phát hiện nguyên lai cách lần đầu tiên hai người vô tình gặp mặt đã lâu như vậy, khi đó Sở Tô không biết hắn, hắn cũng không biết Sở Tô, chỉ là đơn thuần vô tình gặp được, nhân khẩu trên thế giới nhiều như vậy, vốn tưởng rằng hai người trong một ngày gặp mặt hai lần bất quá là tình cờ trong đông đảo người mà thôi, nhưng không nghĩ tới tiếp theo hai người gặp nhau ở trên mạng, sau đó quen thuộc, chậm rãi phát triển trở thành đặc biệt rồi lại phảng phất như đương nhiên.
Bỏ qua một bên lần đầu tiên vô tình gặp được trước kia, còn có lúc ở chung trong khoảng thời gian này tới nay, đây là lần đầu tiên hắn cùng Sở Tô chân chính gặp mặt, thiếu niên đứng trước mình bất quá chỉ có khoảng cách một người, gần đến chính mình vươn tay là có thể ôm cậu, thiếu niên cúi đầu xem tư liệu trong tay, cũng không có chú ý tới ánh mắt hắn luôn đặt ở trên người mình, nhìn sườn mặt của thiếu niên đúng như Di Nhạc nói nhỏ đến kinh người, từ chính diện nhìn lại cũng so với bàn tay của mình lớn hơn không được bao nhiêu đi, kính mắt gọng đen gác trên đỉnh mũi cao đẹp, đem khuôn mặt vốn không thay đổi có chút nhu hòa, ngón tay lật trang giấy dài nhỏ trắng nõn, Tiếu Thần có chút hoài niệm xúc cảm mềm mại của đầu ngón tay thiếu niên lúc hai người nắm tay.
Tiếu Thần ở bên cạnh Sở Tô nói đại thể nội dung có liên quan một lần, lúc tiếp đãi Sử Mật Phu cậu cần ở bên cạnh phụ trách phiên dịch, trừ cái đó ra còn có thuyết trình vắn tắt PPT, Sở Tô chăm chú nghe hắn giới thiệu, động tác lật giấy trên tay cũng không ngừng lại, thỉnh thoảng gật đầu biểu thị cậu đang nghe, thỉnh thoảng nói ra nghi vấn của mình.
Mộc Diêu và Vương Hiểu cũng không biết mờ ám giữa hai người, đồng dạng đem lực chú ý đặt ở trên người Sở Tô, cũng không để ý đến ánh mắt Tiếu Thần cơ hồ tích ra nước, chỉ có Từ Hựu Miên biết phân nửa nội tình đem ánh mắt đảo quanh giữa hai người, hắn ta tổng cảm giác không đúng lắm, từ biểu hiện của lão đại niên đệ hoa khôi đúng là người trên đầu quả tim của lão đại không sai, nhưng vì sao thiếu niên mộ bộ không biết lão đại? Lẽ nào lão đại là thầm mến người ta?!! Tin tức thật lớn Σ(っ °Д °;)っ!!
Tạc nổ chính mình rồi trời ơi lão đại vậy mà thầm mến sinh viên đại học năm nhất người ta!! Ai nha má ơi!! Cẩn thận nội tạng đều bị hù dọa!!
"Cách khách hàng của mọi người đến sân bay đại khái còn có bao nhiêu thời gian?" Sở Tô khép lại tư liệu trên tay ngẩng đầu hỏi Tiếu Thần.
Tiếu Thần xem đồng hồ đeo tay một chút, nói, "Còn hơn hai tiếng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!