Chương 48: Gặp mặt

Bên này Sở Tô vừa mới dùng acc mới Lâm Tưởng Thất đăng ký cho cậu phía dưới bài post nhân viên quản lý 007 đã báo cáo, Vân Thượng bên kia lại gọi điện thoại tới cho cậu, đúng vậy, là điện thoại, cũng không phải tin nhắn.

"Ngọa tào a Tô Tô!! Cậu xem trang web rồi chưa?! Cậu nơi nào tìm được đại thần a, đem hệ thống máy chính của phòng máy trang web đều xâm nhập!! Đem toàn bộ âm điểm và thêm điểm toàn bộ đều xóa bỏ, hiện tại yên bình tựa như chưa có gì phát sinh!" Vân Thượng bên kia điện thoại hơi kích động nói.

Sở Tô sửng sốt, nghe thấy hai chữ đại thần không biết vì sao trong lòng "Lộp bộp–" một chút, có loại cảm giác đáp án sắp từ dưới đất chui lên, nhưng ngược lại vừa nghĩ lại cảm thấy trí tưởng tượng của mình quá phong phú, người kia cách thiên sơn vạn thủy, hiện tại lại bận tối mày tối mặt, làm sao lại chú ý tới những chuyện nhỏ nhặt này.

"Em còn chưa kịp xem, mới vừa tan học."

"Ôi chao, cậu nhanh đi xem, cậu là không thấy được mặt lão Tào thúi đến thế nào a, quả thực là nhân tâm sảng khoái!" Vân Thượng cười ha ha nói, mới vừa nhìn thấy hệ thống trang web bị công phá mặt ông chủ Tào khổ ép khiến cậu ta quả thực muốn cười khóc!

Sở Tô nghe anh ta nói như vậy khẽ hừ một tiếng, biểu thị đồng ý, Vân Thượng từ lúc cậu bắt đầu đến trang web Húc Nhật viết tiểu thuyết vẫn luôn là biên tập chịu trách nhiệm cho cậu, quan hệ giữa hai người thật tốt, trước đây Vân Thượng đến C thị du lịch hai người còn gặp mặt mấy lần, nghe anh ta nói hiện tại trang web phát triển càng ngày càng tốt, ngược lại đãi ngộ bọn họ làm biên tập lại càng ngày càng kém, có câu là càng có tiền càng bủn xỉn một chút cũng không sai, ở trên người Tào lão thể hiện đến vô cùng nhuần nhuyễn.

"Em trở về sẽ xem, trước không nói nữa, em đợi xe." Sở Tô cúp điện thoại bước lên xe bus.

Lúc đó tuy rằng Sở Tô cảm giác mình liên tưởng đến đại thần có chút không đáng tin cậy, thế nhưng cậu luôn có loại cảm giác chính là hai người rất nhanh thì sẽ gặp mặt nhau, chỉ là không nghĩ tới thời gian tiếp theo cũng không có nhận được tin nhắn gì của đối phương.Tiếu Thần cầm cà vạt kéo xuống để ở một bên, sau đó cởi cúc tay áo của chiếc áo sơ mi kéo tới khủy tay, có chút mệt mỏi dựa ở trên ghế sa lon, lão quản gia bên cạnh nhận ly nước ấm người làm bưng đến để ở trước mặt hắn, thấp giọng nói, "Thiếu gia, uống nước đi."

"Cảm ơn chú Lưu." Thanh âm Tiếu Thần có chút khàn khàn, cầm lấy ly nước uống một chút, nhiệt độ thích hợp vừa vặn nhuận nhuận cổ họng nguyên bản có chút khô và sưng đau hơi có chút ho, ho nhẹ hai tiếng, nhìn đồng hồ đã là 11h30  tối rồi, hắn ngẩng đầu hỏi lão quản gia, "Ông nội đã ngủ chưa?"

"Lão gia tử đã nghỉ rồi." Lão quản gia trả lời, nhìn Tiếu Thần sắc mặt mệt mỏi có chút đau lòng nói, "Thiếu gia, nếu không gọi bác sĩ Lâm qua một chuyến đi." Loại tình huống này của Tiếu Thần đã mấy ngày rồi, lúc đầu chỉ là có chút cảm mạo, sau đó chậm rãi đổi thành nóng sốt, hai ngày nay dựa vào tiêm thuốc nhiệt độ cơ thể hạ dần, mặc dù có chuyển biến tốt nhưng hiệu quả cũng không quá rõ ràng.

Ông ở Tiếu gia làm quản gia đã gần 30 năm rồi, Tiếu Thần là ông xem từ nhỏ đến lớn, từ nhỏ đến lớn Tiếu Thần hầu như rất ít sinh bệnh, thế nhưng lúc nhuốm bệnh sẽ rất lâu hết, ngay cả cảm mạo thông thường cũng sẽ kéo dài đến hơn nửa tháng, uống thuốc hầu như vô tác dụng.

"Không cần." Tiếu Thần phất phất tay, dựa ở trên ghế sa lon nhắm mắt dưỡng thần, bệnh đến như núi lỡ những lời này một chút cũng không sai, cho dù hắn đã một năm không có sinh bệnh, lần này bệnh đến không hề báo trước, hết lần này đến lần khác công ty chuẩn bị tung ra thị trường sản phẩm kỳ hai lại xảy ra vấn đề, hạng mục bên kia của dượng bị bên trên thẩm tra còn chưa có kết quả, hôm qua cuối cùng cũng đem chuyện công ty đều giải quyết hết, không nghĩ tới bệnh đã kéo hơn một tuần còn chưa có hết.

"Tiểu thư, cô đã trở về." Bên kia cửa truyền đến âm thanh ân cần hỏi han của người làm, Tiếu Thần mở mắt ra hướng bên đó nhìn lại, liền thấy Tiếu Ấu Ninh từ lối nhỏ đi vào, sau khi nhìn thấy hắn liền mừng rỡ, chân nhỏ chạy tới ngồi xuống bên cạnh hắn.

"Anh hết bận rồi?" Tiếu Ấu Ninh có chút mừng rỡ nhìn Tiếu Thần, một tuần này Tiếu Thần bởi vì chuyện trong tập đoàn hầu như đều là vội đến hơn nửa đêm mới trở về, có đôi khi đều khó có được gặp hắn một lần, hôm nay thấy hắn lại ở nhà không khỏi hỏi, "Anh đỡ hơn chút nào không? Chú Lâm kê đơn có uống không?"

"Không có chuyện gì." Tiếu Thần cười cười, "Em mới về từ phòng làm việc sao?"

"Dạ, mấy hôm trước cùng khách hàng ký hợp đồng, múi giờ khác biệt cho nên đợi liên hệ được rồi mới trở về." Tiếu Ấu Ninh gật đầu, sau đó nói, "Em vừa đến bệnh viện thăm dì nhỏ một chút, tinh thần của dì đã khá hơn nhiều rồi, anh họ A Sanh đang chăm sóc cô, mẹ bảo hôm nay không về ở bệnh viện bồi dì nhỏ."

Tiếu Thần nghe xong gật đầu, gần đây bận quá hắn không rút ra được chút thời gian đi bệnh viện thăm Diêu Tân Trăn, bất quá nghe mẹ nói quan hệ giữa Yến Vô Sanh và cha mẹ đã hòa hoãn, mặc dù dượng không cho A Sanh sắc mặt tốt, nhưng là không đến mức giống như lúc trước tức giận mắng, chính là không lâu sau đó hai người có thể hòa hảo, dù sao cũng là máu mủ tình thâm.

Ngày hôm sau thời điểm Tiếu Thần rời giường ngoài ý muốn phát hiện tình huống của mình tốt hơn rất nhiều, tuy rằng còn có chút ho khan, thế nhưng tinh thần rõ ràng cho thấy đã ổn rồi, thừa dịp công ty tạm thời không bận hắn liền đi một chuyến đến bệnh viện, ở phòng bệnh thấy Yến Vô Sanh đang ngồi ở bên giường đút cháo cho Diêu Tân Trăn ăn, còn có Tịch Cảnh Trần ngồi ở một bên gọt hoa quả cho hai người, tia nắng ban mai từ bên ngoài cửa sổ chiết xạ tiến vào, rơi vào trong phòng tạo ra quang cảnh ấm áp, an tĩnh trong phòng lưu động làm cho bầu không khí an tâm, Tiếu Thần không biết Tịch Cảnh Trần là làm sao làm cho Diêu Tân Trăn tiếp thu hắn ta, nhưng là từ hình thức hiện tại ở chung của ba người đến xem hắn làm được rất thành công.

Sau khi từ bệnh viện đi ra hắn phải đến công ty, lúc này đây chuyện vấn đề sản phẩm đã xử lý ổn thỏa, dư lại chuyện kế tiếp cũng giao cho bộ quan hệ xã hội, Tiếu Thần cho là mình có thể thả lỏng một chút thời gian thật tốt, Từ Hựu Miên mang đến cho hắn một tin tức, bất quá là một tin tốt.

"Chi nhánh nhỏ bên C thị gửi tới email nói kéo đến một khách hàng lớn, đại diện thương hiệu Sử Mật Phu*(nguyên gốc là , không biết dịch sao nên mình để nguyên hán việt, ai biết chỉ mình mình sẽ sửa lại nha) quý báu ở nước Pháp đối với loạt sản phẩm nước hoa [Mễ Nhĩ] sắp lên thị trường này của chúng ta có hứng thú, lâm thời quyết định này mai đến hiện trường C thị khảo sát,  Mộc Diêu vừa điện thoại cho tớ nói chuyện này, nói hy vọng tổng bộ bên này  có thể sắp xếp người đi qua."

Từ Hựu Miên mở email cho Tiếu Thần xem, không đợi hắn xem xong đã nói, "Ai ya a, Sử Mật Phu a, loạt mỹ phẩm được họ làm đại diện hầu như đều có thể tiến vào thị trường nước Pháp a, không nghĩ tới phân bộ lần này làm được chuyện lớn, nữ thần quả nhiên vô cùng giỏi!" Nữ thần trong miệng Từ Hựu Miên chính là Mộc Diêu người phụ trách chi nhánh "Hoa Khải" ở C thị.

"Lão đại, để cho tớ đi cho ~" Từ Hựu Miên ở bên cạnh tự đề cử, C thị a, đã lâu không có trở lại trường cũ rồi, không biết các học muội có phải thanh xuân đáng yêu giống như vậy hay không, còn có nữ thần không biết có còn mỹ lệ động lòng người như xưa hay không ~

Không ngờ Tiếu Thần để tablet xem mail xuống ở bên cạnh, nói một câu, "Tớ đi."

"A nha?" Từ Hựu Miên sửng sốt một chút, "Lão đại, cậu là nói cậu muốn đích thân qua đó?"

"Ừ, Mộc Diêu có nói lúc nào thì đối phương đến không?"

"Ban đầu quyết định là chiều nay."

"Gọi người đặt vé máy bay 8 giờ sáng mai, cậu cùng tớ còn có Chu Văn Ngọc cùng đi." Tiếu Thần nói.

"Nga nga." Từ Hựu Miên gật đầu, nhìn Tiếu Thần một chút có chút không quá yên tâm hỏi, "Lão đại cậu bệnh còn chưa khỏi, qua đó thực sự không thành vấn đề sao? Nếu không tớ và Phó tổng qua thôi, cậu vẫn là tĩnh dưỡng thì tốt hơn."

"Không có việc gì." Tiếu Thần không thèm để ý nói, "Cậu trước cùng Mộc Diêu bàn bạc một chút về chuyện ngày mai, có tình huống gì phản hồi lại cho tớ."

"Được." Từ Hựu Miên nghe hắn nói như vậy cũng không nói cái gì nữa, gật đầu liền chuẩn bị đi ra ngoài, lúc đi tới cửa sắp ra ngoài thì đột nhiên linh quang chợt lóe lên nghĩ đến trọng điểm, quay đầu lại hướng Tiếu Thần cười tiện nói, "Nga ~ Lão đại tớ biết cậu vì sao tự mình đi C thị rồi, hắc hắc, bởi vì là đại tẩu ở nơi đó có đúng hay không?! Cậu nhất định là muốn đi gặp đại tẩu!!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!