"Ba –"
Trải qua quá trình chờ đợi trong thời gian dài cửa phòng phẫu thuật rốt cục từ trong sự chờ đợi của mấy người Diêu Tân Ngọc được đẩy ra, Diêu Tân Trăn nằm hôn mê ở trên giường được hộ lý đẩy ra.
"A Trăn!" Cước bộ Diêu Tân Ngọc loạng choạng xông lên, đở ở bên cạnh giường đẩy, nóng nảy hỏi, "A Trăn, em thế nào rồi?!!"
Tiếu Thần cũng ở sau lưng bà, thấy Diêu Tân Trăn còn đang hôn mê vội vã khuyên can mẹ của mình, "Mẹ, dì nhỏ mới vừa làm phẫu thuật xong, mẹ nhỏ giọng chút, chúng ta trước hỏi bác sĩ về tình hình của dì nhỏ một chút đi."
"Đúng đúng." Diêu Tân Ngọc được hắn đề tỉnh phản ứng lại, vừa rồi nóng ruột vậy mà đã quên vụ này, chỉnh sửa lại biểu tình của mình liền hướng bác sĩ, "Ngại quá, vừa rồi là tôi quá khẩn trương, bác sĩ, em gái của tôi thế nào rồi? Không sao chứ?"
Bác sĩ ở bên cạnh kéo khẩu trang xuống, mỗi ngày tiếp xúc với người nhà và bệnh nhân nhiều như vậy, đối với loại tình huống này đã thấy nhưng không thể trách, trước đối hộ sĩ bên cạnh nói, "Hộ sĩ đẩy bệnh nhân vào phòng ICU trước đi." Sau đó đối hai người Tiếu Thần cười nói, "Tiếu phu nhân, Tiếu thiếu gia, các người đừng lo lắng, phẫu thuật rất thành công."
"Thật tốt quá! Cảm ơn bác sĩ!" Diêu Tân Ngọc nghe xong thở phào nhẹ nhõm, vội vàng hướng bác sĩ cảm ơn.
"Cực khổ ngài rồi." Tiếu Thần cũng nói.
"Phu nhân, thiếu gia đừng khách khí, đây là việc chúng tôi phải làm." Bác sĩ vội trả lời, thân phận của hai người đặt ở đó ông cũng không dám nhận công."
"Chú Lưu chú trước cùng hộ sĩ đi đến phòng bệnh, nhìn xem có chuyện gì cần hộ trợ không." Tiếu Thần đối với lão quản gia chú Lưu ở bên cạnh phân phó nói, lão quản gia lên tiếng trả lời liền đi khỏi.
"Làm phiền hai vị đến phòng làm việc của tôi trước, có một số vấn đề của bệnh nhân muốn cùng hai vị nói rõ ràng tỉ mỉ." Bác sĩ nói.
[Trong phòng làm việc của bác sĩ]
"Bệnh nhân phẫu thuật rất thành công, bất quá tình huống cũng không phải rất ổn định, 72 giờ tiếp theo có giai đoạn nguy hiểm, chỉ cần vượt qua ba ngày này liền không có nguy hiểm gì đến tính mạng." Bác sĩ đối hai người Tiếu Thần và Diêu Tân Ngọc nói, bất quá nói đến phần sau ông có chút muốn nói lại thôi, nhìn hai người không biết nên tổ chức từ ngữ lại thế nào mới tốt hơn chút.
"Thực sự? Vậy là tốt rồi vậy là tốt rồi." Diêu Tân Ngọc nghe thấy ông nói như vậy tâm luôn treo cũng bỏ xuống, thần sắc vui vẻ không chú ý tới biểu tình của bác sĩ, bất quá Tiếu Thần ngược lại nhận thấy được, cũng chú ý tới bác sĩ tựa hồ có chút khó xử, liền chủ động hỏi, "Bác sĩ có lời gì có thể nói thẳng, dì nhỏ của tôi là có tình huống gì có vấn đề phải không?"
Diêu Tân Ngọc nguyên bản yên lòng vừa nghe Tiếu Thần nói, biểu tình dịu xuống đột nhiên sửng lại, sửng sốt một hồi mới nhìn bác sĩ, "Có ý gì?"
"Bệnh nhân tuy rằng đã được cứu chữa kịp thời, thế nhưng chân bị thương nghiêm trọng, tôi phỏng đoán là cùng xe đối phương đụng quá mạnh, chiếc xe biến dạng dẫn đến chân bị đồ sắc nhọn đâm xuyên qua…"
"Ông nói cái gì?!!" Diêu Tân Ngọc chợt cắt đứt lời của bác sĩ, có chút kích động đứng phắt dậy, "Ông vừa nói là có ý tứ gì?"
"Mẹ, mẹ đừng vội." Tiếu Thần vỗ vỗ Diêu Tân Ngọc, trấn an tâm tình của bà, sau đó nhìn về phía bác sĩ hỏi, "Bác sĩ ông nói."
Bác sĩ thở dài, nói, "Chân trái của bệnh nhân cơ hồ là bị đâm xuyên, dây thần kinh ở chân rất nhiều, hiện tại người là cứu lại được, thế nhưng…"
"Bị đâm xuyên…" Diêu Tân Ngọc lẩm bẩm lại hai chữ này, nhìn bác sĩ lại nhìn Tiếu Thần, không biết nên nói cái gì.
Tiêu Thần sau khi nghe vùng quanh chân mày thật sâu nhíu lại, hắn không nghĩ tới lại nghiêm trọng tới như vậy, "Vậy sau này sẽ có ảnh hưởng gì không?"
"Cái này khó mà nói, phải xem trình độ khôi phục của bệnh nhân, thể chất của bệnh nhân còn có tinh thần cũng có quan hệ." Bác sĩ nói ba phải cái nào cũng được.
"Được, tôi biết rồi, cảm ơn bác sĩ." Tiếu Thần biết đối loại chuyện này bác sĩ đều sẽ giữ lại một chút đường sống, cũng không làm khó ông, nói câu cám ơn liền cùng Diêu Tân Ngọc đi phòng bệnh.
Sau khi trở lại phòng bệnh Diêu Tân Ngọc nhìn Diêu Tân Trăn nằm ở trên giường bệnh truyền mấy bình dịch hầu như một chút cũng không có chút sinh mạng mắt liền đỏ, vội vã quay mặt qua chỗ khác len lén dụi mắt một cái, sau khi bình phục tâm tình của mình mới có thể nhìn Tiếu Thần ở bên, hỏi, "Vừa rồi gọi điện thoại cho A Sanh, nó nói như thế nào?"
"Hiện tại nó đã ở trên máy bay rồi, phỏng chừng cũng sắp đến rồi."
"Vậy là tốt rồi, ba con vừa gọi điện thoại nói bên kia bọn họ đang xảy ra chút chuyện, phỏng chừng không đến nhanh được." Diêu Tân Ngọc thở dài, có chút mệt mỏi nói, "Như vậy cũng tốt, A Sanh có thể đến trước dượng của con bồi dì nhỏ con một chút."
"A Sanh và dượng rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?" Tiếu Thần hỏi.
"Một hồi ta nói con nghe." Diêu Tân Ngọc nhìn về phía lão quản gia, đối với ông nói, "Chú Lưu về trước đi, lão gia tử ở nhà một mình tôi cũng lo lắng, đêm nay tôi ở bệnh viện trông chừng, ông chăm sóc tốt cho lão gia tử, đúng rồi bảo bé con Linh Thục kia đem quần áo cho tôi tắm rửa, bảo chú Chung lái xe đưa nó tới."
"Đã biết phu nhân." Chú Lưu đáp, đối Tiếu Thần ở bên cạnh chào một tiếng rồi rời đi.
Lão quản gia đi rồi Tiếu Thần từ máy nước nóng bên cạnh lấy cho Diêu Tân Ngọc ly nước nóng, sau đó ngồi xuống bên cạnh bà.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!