–Xin chào Trầm Tiêu, em là Văn Ý Tô, giới tính nam, thích anh.
Một câu nói này tựa hồ làm cho toàn bộ người ở chỗ này sợ ngây người!
Em là Văn Ý Tô, giới tính nam, thích anh.
Giới! Tính! Nam! Thích! Anh!
Toàn thân Di Nhạc ngổn ngang trong gió, ngơ ngác ngây ngốc nhìn màn hình, buổi trưa hôm nay đột nhiên Văn Ý Tô pm cô nói có chuyện muốn nhờ cô hỗ trợ, ngoại trừ lúc vừa mới bắt đầu trao quyền kịch truyền thanh đối phương tìm đến cô ra, hầu như không có chủ động tìm cô a, lần này vậy mà nói có chuyện tìm mình hỗ trợ, Văn Ý Tô a, đó cũng là nam thần của chính mình a!
Vì vậy lúc đó cô nhiệt huyết sôi trào nói chỉ cần có thể làm được em đều bất chấp lên núi đao xuống biển lửa quyết không từ chối, đối phương lại nói không cần khoa trương như vậy, chỉ là muốn cô an bài cho mình làm khách quý của Trầm Tiêu ca mà thôi.
Làm khách quý ca hội của đại thần?!
Di Nhạc bị yêu cầu này làm cho kinh ngạc một chút, đối với loại khiêm tốn đến ngay cả YY cũng không có người nói chuyện này của nam thần này dĩ nhiên chủ động yêu cầu muốn làm khách quý ca hội của đại thần, mặc dù rất kinh ngạc, bất quá thật tốt, lập tức liền đáp ứng, nhưng Văn Ý Tô lại nói muốn mình tạm thời bảo mật, Di Nhạc nghe xong đoán được cậu chắc là có quà muốn tặng cho Trầm Tiêu, lại không nghĩ tới vậy mà là thổ lộ!!
Một bài [Try] quả thực hay đến muốn khóc?!
Đối với câu thổ lộ "giới tính nam, thích anh" này càng không thể khí phách hơn được nữa! Tôn sùng nam thần suốt đời a!!
Ở đây không chỉ là Di Nhạc, fan trên công bình cũng bị ngổn ngang trong gió, sau giây phút dừng lại ngắn ngủi lại bắt đầu nhất lên phong ba xoát bình.
[Công bình]
Fan 1: Ngọa tào a, tôi quả thực bị sợ đến khóc có được không w(Д)w?! Vừa nãy có thật là lão đại đang hát? Phát âm tiêu chuẩn hay đến khiến đảng quốc ngữ bị ngược khóc có được hay không?!
Fan 2: Má ơi, tôi không có nghe nhầm a, giới tính nam thích anh ⊙▽⊙?!! Là chữ anh không có nghe sai đi, khí phách của lão đại đến tôi quả thực muốn say, đại thần trái táo nhỏ của anh tính cái gì, lão đại mới là thật tuyệt sắc!!
Fan 3: Văn đại thật là nam? Tôi đã nói cao lãnh như vậy nhất định là cậu trai!! Bị tiếng ca hay đến khóc, đại thần anh vẫn ổn chứ?!
Fan 5: Giới tính nam, thích anh! Nghe qua thổ lộ khí phách không có một trong, nam thần quả nhiên không giống người thường (*/ω*)
Fan 6: Trái táo nhỏ trong nháy mắt muốn bạo a, [Try] mới là thần khúc thổ lộ đẹp nhất ~
Fan 7: Đại thần anh có dám đi ra nói hai câu hay không?!! Cầu lão đại lại đến một bài!
…
Đừng nói những người khác, Tiếu Thần cũng là bị Sở Tô hù dọa rồi, loại thần triển khai này là chuyện gì đang diễn ra?!! Còn chưa kịp hiểu chuyện gì phát sinh lại nghe thấy Sở Tô tiếp tục nói, "Có lẽ loại đột nhiên tỏ tình này có chút đường đột, cũng sẽ khiến cho anh khó xử, thế nhưng lúc này đây mặc kệ câu trả lời của anh là cái gì, xin hãy nghe em nói hết lại trả lời cho em biết."
"….
Em nói." Tiếu Thần nghe thấy thanh âm chính mình có chút đè nén vang lên, như là trả lời thiếu niên, hay là đang tự lẩm bẩm, bởi vì Sở Tô nói là hô hấp của hắn nặng hơn, có loại xung động bức thiết muốn biết kế tiếp Sở Tô muốn nói cái gì.
Sau khi Tiếu Thần nói xong, mọi người cảm giác được bên kia Sở Tô yên lặng vài giây, tiếp theo nghe thấy cậu tựa hồ tránh microphone hít vào một hơi, như là hồi phục tâm tình của mình cũng có lẽ giống như gom cho mình dũng khí, sau đó chợt nghe thấy cậu chậm rãi mở miệng.
"Cũng không rõ là lúc nào thì biết được sự tồn tại của anh, ước chừng là ở bốn năm trước, anh chỉ biết anh chính là Bách Lý Kiền duy nhất trong lòng em, nhưng không biết dưới ngòi bút của em tất cả tiểu thuyết đều là viết cho anh, có thể nói tên Văn Ý Tô này tồn tại là vì Trầm Tiêu."
Sở Tô vừa mới bắt đầu câu đầu tiên liền nện xuống tảng đá lớn trong lòng Tiếu Thần, như cậu nói, Tiếu Thần cho là mình chỉ là phù hợp diễn dịch Bách Lý Kiền đặt ra mà thôi, nhưng không biết nguyên lai nhân vật này ngay từ đầu chính là vì hắn mà viết.
"Thời điểm lần đầu tiên nghe được anh phối kịch còn đang học lớp mười, kỳ thực khi đó căn bản không biết cái gì là đam mỹ, chỉ nhớ rõ trong kịch có một CV gọi là Trầm Tiêu, ở trên mạng tìm rất nhiều tin tức của anh, nhưng có thể tìm được cũng không nhiều, duy nhất có thể tìm thấy chính là kịch truyền thanh và weibo, còn có kênh tư nhân mà các fan thành lập giúp anh, bất quá anh rất ít khi lên weibo, em ở trên đó không tìm được bao nhiêu thứ có liên quan đến anh."
Sở Tô bình thản tự thuật, thanh âm của cậu không có bất kỳ phập phồng nào, bình thản đến cơ hồ không giống như là đang nói chuyện của mình, Tiếu Thần hầu như có thể tưởng tượng cậu ở bên kia máy tính mặt không biểu tình trần thuật.
"Có lẽ là quá mức trầm mê, sau khi biết kịch truyền thanh và đam mỹ bắt đầu nảy sinh ý nghĩ muốn viết tiểu thuyết, lúc đó nghĩ rất đơn giản, nếu như mình cũng viết tiểu thuyết sau đó mời anh chủ dịch mà nói như vậy có phải có thể cùng anh kéo gần khoảng cách một chút được hay không, chỉ là bộ tiểu thuyết đầu tiên em mới vừa viết được một nửa liền thấy anh đăng weibo tương đương với muốn rời giới."
"Ngô, giống như là chuẩn bị thật lâu đột nhiên phát hiện hoàn toàn không có tác dụng, em phát hiện làm việc này đều giống như thật có chút phí công, vì vậy ngừng nửa năm không hề động bút." Sở Tô nói đến đây nguyên bản thanh âm không hề phập phồng rốt cục sinh ra tâm tình bất đồng nhẹ, hình như có chút khổ não, thật giống như cậu nói rất đúng loại hành vi này không biết có phải là có ý nghĩa tồn tại hay không, bất quá loại mê muội này cũng không có bao lâu, chợt nghe cậu nói tiếp, "Bất quá sau đó vẫn là thuyết phục chính mình, coi như là một ý nghĩ liền tốt rồi, có lẽ sẽ có ngày anh trở lại cũng không nhất định, cứ thế giới tiểu thuyết đợi rồi lại đợi, mãi cho đến khi cái tên Văn Ý Tô này nổi danh trong giới tác giả, chờ đến xã đoàn trong giới kịch truyền thanh muốn xin quyền chế tác, nhưng thủy chung không có đợi được tin tức anh trở lại."
Tiếu Thần ở trước màn hình nắm con chuột trong tay siết chặt, lời nói của Sở Tô chấn động quá lớn rồi, hắn chưa bao giờ nghĩ tới sự tình lại là như thế này, tuy rằng ngay từ đầu bởi vì thái độ của Sở Tô sẽ ngẫu nhiên suy đoán cậu đối với mình có phải hoặc ít hoặc nhiều có chút hảo cảm, nhưng là không hơn, dù sao hai người chưa từng gặp mặt, cho nên hắn căn bản không biết Sở Tô đối với hắn là tồn tại tâm tư như thế, thời điểm nghe đến đó hắn hầu như sắp khống chế không nổi chính mình muốn lên tiếng, nhưng cuối cùng vẫn là cứng rắn nhịn xuống, hắn không muốn cắt đứt Sở Tô, hắn muốn biết càng nhiều chuyện tình về Sở Tô mà hắn không biết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!