Chương 42: Ca hội

Bên trong khu buôn bán phồn hoa nhất B thành nào đó bên trong phòng ăn sa hoa, một đôi tuấn nam mỹ nữ ngồi vị trí gần cửa sổ sát đất hấp dẫn khách hàng qua lại, ngay cả người bán hàng cũng chăm chỉ đi qua đó phục vụ, nhất là bàn gần đó, phàm là rượu đỏ trong ly hay là trà chỗ hai người ngồi giảm đi dù chỉ một ít đều sẽ lập tức có người châm thêm.

"Tôi cho là anh đáp ứng tới gặp tôi, …. Ít nhất …. là có chút ý tứ trên phương diện này." Lôi Tử Ngọc bưng lên ly rượu đỏ thủy tinh trong suốt khẽ khàng nhấp ngụm rượu đỏ trong ly, như cười như không nhìn người đàn ông đối diện, mái tóc uốn lọn lớn nguyên bản dài tới thắt lưng được vấn ở đằng sau bằng một cây trâm, một thân sườn xám được cắt may thích hợp đem vóc dáng lồi lõm cân xứng của cô tôn lên dáng người vô cùng tinh tế, trang phục đoan trang làm cho cô vốn là tướng mạo ít đi một phần đẹp đẽ, sinh ra một phần ưu nhã và hào phóng, ngay cả người chung quanh đều đối với cô ghé mắt liên tục, chỉ có người đối diện đối với cô hết lần này đến lần khác thờ ơ, ngay từ đầu cô cho rằng đối phương nếu đồng ý tới gặp mặt lần này nhiều ít cũng là có ý đồ cùng Lôi gia thông gia, ai biết đối phương vậy mà cùng cô nói hai nhà Tiếu Lôi có thể hợp tác, thế nhưng đám hỏi là không có khả năng, điều này cũng làm cho cô có chút ngoài ý muốn.

"Không, cô hiểu lầm rồi." Tiếu Thần cười cười, nói, "Lần này đến đây chỉ là muốn cho thấy chút lập trường của tôi." Tiếu Thần cho tới nay sẽ không tìm cách muốn thân cận, trước đây không có, lúc quen biết Sở Tô lại càng không thể nào có, lần này đáp ứng tới gặp tiểu thư Lôi gia một là vì ứng phó đối tượng hai người lão nhân và mẹ an bài cho hắn, hai là bởi vì bên nhà gái đã đáp ứng gặp mặt rồi, chính mình cự tuyệt không khỏi quá mức thất lễ, lần này tới gặp mặt cũng bất quá là cho thấy lập trường của chính mình mà thôi.

"Thì ra là thế." Lôi Tử Ngọc cười khẽ, "Vậy thật là đáng tiếc, tôi đối với anh rất là hài lòng, xem ra không có duyên phận rồi." Nói xong giơ cái ly cầm trong tay lên cùng Tiếu Thần nhẹ nhàng cụng một cái, trong nhân vật nổi tiếng của gia tộc và con em gia tộc ở B thành, cô hài lòng nhất là Tiếu Thần hiện tại chấp quyền Tiếu gia, hai là gia chủ Thẩm gia Thẩm Mạc Thành, giữa hai người cô càng thiên hướng người trước hơn, tuy rằng cô vẫn không thích loại lợi ích móc nối đám hỏi thương nghiệp, nhưng nếu như đối phương là Tiếu Thần mà nói, cô ngược lại cảm thấy thật là một cuộc hôn nhân tốt, bất quá bây giờ xem ra không có cơ hội này.

"Cảm ơn Lôi tiểu thư đã thưởng thức, tin tưởng sẽ có người so với tôi càng hiểu được thưởng thức mỹ lệ của cô."

Bất kể là ngôn ngữ hay là lễ tiết Tiếu Thần đều làm đến hoàn mỹ không sứt mẻ, nhưng hết lần này tới lần khác càng như vậy lại chứng minh đối phương đối với mình càng không có những ý nghĩ khác, Lôi Tử Ngọc thật tò mò người đàn ông ưu tú như vậy lại đối với cô gái thế nào mới động tâm.

"Có mấy lời không biết anh có ngại tôi hỏi hay không?" Lôi Tử Ngọc thử dò xét nói.

"Cô cứ hỏi."

"Anh cự tuyệt tôi là bởi vì có người trong lòng rồi sao?" Cô hỏi ra vấn đề trong lòng mình muốn biết, tuy rằng ra bất quá cô càng không có nắm chắc Tiếu Thần sẽ trả lời, không ngờ đối phương cũng rất khẳng định cho đáp án.

"Đúng." Tiếu Thần nói, trong lòng nổi lên gương mặt không thay đổi của Tô Tiểu Quai, nhịn không được khẽ cười, không biết lúc này cậu đang làm gì, nhớ tới cậu nói muốn tặng quà sinh nhật cho mình lại không cầm lòng được chờ mong.

Ý cười trong mắt Tiếu Thần quá rõ ràng khiến cho Lôi Tử Ngọc đều có chút kinh ngạc, xem ra cô là không có hi vọng rồi, bất quá  cô chưa bao giờ là người ép buộc, bưng lên ly rượu người phục vụ mới vừa rót, hướng Tiếu Thần nâng nâng, ở thời điểm ly rượu hai người chạm nhau nói, "Chúc phúc anh."

"Cũng chúc phúc cô."Sau khi cùng Lôi Tử Ngọc tách ra Tiếu Thần về tới nhà chính, vừa vào phòng khách liền thấy Lão Gia Tử cùng mẹ mình Diêu Tân Ngọc đang chơi cờ phi hành, hai người thấy hắn trở về đều ngừng động tác trong tay, Diêu Tân Ngọc hướng hắn vẫy vẫy tay, nói, "A Thần mau tới đây ~"

Cầm bánh ngọt mang về cho hai người ở trên tay giao cho người làm, Tiếu Thần buông lỏng cà vạt của mình một chút, đi tới, mới vừa ngồi xuống ở sofa chợt nghe thấy Lão Gia Tử vội vàng hỏi: "Thế nào? Hôm nay cùng nha đầu Lôi gia gặp mặt như thế nào rồi?"

"Cô gái kia ta đã gặp qua mấy lần rồi, mặc kệ tướng mạo hay là thể lực đều là số một số hai, các con hôm nay trò chuyện như nào?" Diêu Tân Ngọc cũng lại gần hỏi.

"Dạ, tốt vô cùng." Tiếu Thần đáp lời, cầm lấy tách trà người làm bưng tới nhấp một hớp.

"Thực sự?" Diêu Tân Ngọc nghe thấy nói như vậy cao hứng vỗ tay một cái, trên mặt lộ ra thần sắc vui mừng, "Ta liền biết các con hẳn là nói chuyện với nhau không tệ lắm, cô gái này trên các phương diện đều rất ưu tú, các con cũng là học cùng một chuyên ngành, phải có tiếng nói chung."

"Không sai không sai, như vậy lão đầu ta cũng an tâm." Tiếu Khải Đức cũng mặt mày rạng rỡ.

"Dạ, cô ấy đối chuyện cùng tập đoàn chúng ta hợp tác rất có hứng thú." Tiếu Thần buông tách trà, lành lạnh bổ túc một câu.

Diêu Tân Ngọc: "…."

Tiếu Khải Đức: "…"

Lão quản gia đứng ở một bên quay mặt qua chỗ khác khóe miệng co rút ráng nhịn cười, thiếu gia nhà ông quá phúc hắc rồi, phu nhân và Lão Gia Tử luôn luôn bị dọa đến sửng sốt.

"MN, ai với cậu tán gẫu chuyện hợp tác?!" Lão Gia Tử phản ứng lại đầu tiên, phát hiện mình bị Tiếu Thần đùa bỡn trong nháy mắt liền tạc mao, "Lão tử là hỏi cậu nói chuyện yêu đương như thế nào? Hôm nay là muốn cậu đi xem mắt, ai cho cậu nói chuyện hợp tác? Một ngày không kiếm tiền cậu sẽ chết à?!!"

"Sẽ không." Tiếu Thần rất nghiêm túc suy nghĩ một chút, đáp, "Nhưng sẽ nghèo."

"Miệng hàm hồ!" Tiếu Đức Khải mắng, bị tức đến từ sofa đứng bật dậy, "Đừng nói cứ như thể không có tiền ăn cơm vậy, quả thực không muốn quan tâm cậu!"

"Ba, người đừng nổi giận a, chân người mới vừa tốt vẫn là chưa có nhanh nhẹn đâu." Diêu Tân Ngọc vừa nhìn Lão Gia Tử tạc mao, vội vã dìu ông ngồi xuống, trấn an nói, "Nguôi giận a nguôi giận!" Sau đó lại quay đầu trừng mắt nhìn nhi tử mình, dạy bảo, "Con bớt tranh cãi đi, sắp xếp thật tốt cho con đi xem mắt, phá hỏng con còn lý luận!"

"Dạ dạ dạ, con sai rồi." Tiếu Thần không hề có thành ý nhận sai, tiếp tục uống trà.

"Cậu tiểu tử thúi này, hôm nay tôi cùng cậu bạn nhỏ của tôi nói cậu đi xem mắt, làm không tốt tôi cũng nhanh ôm chắt trai rồi, tôi còn nói muốn mời cậu ấy đến uống rượu mừng! Cậu bây giờ làm cho tôi thành bộ dáng như vậy, làm ta để nét mặt già nua ở nơi nào!!" Tiếu Khải Đức đối với thái độ vào tai trái ra tai phải này của Tiếu Thần quả thực nhìn không được, chỉ vào Tiếu Thần mắng, "Thái độ cậu nghiêm chỉnh cho lão tử!!!

Nói rõ cháu dâu đâu?!"

"Không phải theo như người nói đang theo đuổi sao, ngài cũng đừng quá quan tâm." Tiếu Thần nói.

"Ta không tin, con lại lừa dối ta đi!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!