Chương 41: Tình cờ gặp được

Sở Tô bởi vì chuyện lần trước phiền toái Trầm Lỗi dẫn cậu đi mua cây tiên nhân cầu, đặc biệt hẹn Trầm Lỗi đi ăn, sau khi gọi xong món ăn từ lầu hai đi xuống Sở Tô lơ đãng nhìn ra bên ngoài, một thoáng nhìn này làm cho cậu nhìn đến ngây ngẩn cả người, bước chân xuống cầu thang ngừng lại, có chút kinh ngạc nhìn người từ ngoài cửa đi vào, thiết kế nhà hàng mỹ quan và thuận tiện khách hàng ngắm cảnh đêm, mặt bên trái đều là kính, có thể nhìn rõ người và cảnh vật ở ngoài cửa sổ.

"Sở Tô? Làm sao vậy?" Trầm Lỗi thấy cậu dừng lại lên tiếng hỏi, theo ánh mắt của cậu nhìn lại.

Câu hỏi của Trầm Lỗi làm bừng tỉnh Sở Tô, cậu không có trả lời câu hỏi của đối phương, nhấc chân chạy xuống lầu, sau khi ra khỏi nhà hàng hướng vị trí nhìn từ tường kính chạy đi, không ngờ khi đến đã không thấy người mới vừa rồi, chỉ thấy bóng dáng xe chạy đi, khoảng cách không tính là rất xa, Sở Tô thấy rõ ràng biển số phía sau xe bốn số 6 bắt mắt.

—Đợi hết bận ta với mẹ con sẽ đến thăm con.

Lời nói lần trước của Sở Nghiệp lướt qua trong đầu.

Trong nháy mắt nắm chặt tay, Sở Tô lạnh lùng nhìn chằm chằm phương hướng xe rời khỏi, mặt không chút thay đổi lấy điện thoại từ trong túi tiền ra gọi điện thoại cho mẹ của mình.

Điện thoại rất nhanh bắt máy, truyền đến là thanh âm ôn nhu mang theo ý cười của La Quỳnh Thư, "Tiểu Quai."

"Mẹ."

"Như nào lại đột nhiên gọi điện thoại cho mẹ? Đã ăn cơm chưa?"

"Đã ăn rồi." Trong thanh âm Sở Tô cùng lúc bình thường không có gì khác nhau, rất bình thường nói, "Con chỉ là đột nhiên nhớ tới liền gọi cho mẹ, mẹ và ba ba ở cùng một chỗ sao? Hai người đã ăn chưa?"

"Ừ?" Bên kia La Quỳnh Thư dừng lại mấy giây, bất quá bà rất nhanh phản ứng lại, cười nói, "Có a, ngày hôm nay trở về bên nhà ông ngoại con, ba ba con đang cùng ông ngoại nói chuyện ở thư phòng, làm sao vậy?"

"Không có việc gì, chỉ là đột nhiên nhớ mọi người thôi, ông bà ngoại có khỏe không ạ?" Sở Tô bình tĩnh hỏi.

"Khỏe vô cùng, chính là bình thường hay nhắc tới con, nghỉ hè trở về nha? Có muốn đi đón con không?"

"Hẳn là trở về, không cần tới đón." Sở Tô nói, tay cầm điện thoại nắm chặt, há há miệng, "Mẹ…"

"Hả?"

"Không có việc gì." Sở Tô đè xuống lời nói đến bên miệng, sửa lời nói, "Mẹ nhớ chú ý sức khỏe."

Bên kia điện thoại La Quỳnh Thư nghe thấy lời cậu nói cười vui vẻ, dặn cậu, "Đừng lo cho mẹ, chính con cũng phải chú ý nhiều chút."

Sau khi đáp lại hai câu Sở Tô cúp điện thoại, đi tới bên người Trầm Lỗi nói tiếng xin lỗi, Trầm Lỗi biểu thị không có việc gì.

Bên kia sau khi La Quỳnh Thư cúp điện thoại, sắc mặt lạnh xuống, trên danh bạ ấn số gọi cho Sở Nghiệp, sau khi đối phương bắt máy vẫn là không có mở miệng liền lạnh giọng hỏi, "Anh có phải là ở C thị hay không?"

"Cô điều tra tôi?" Thanh âm Sở Nghiệp truyền đến rõ ràng mang theo chút hờn giận, làm vợ chồng nhiều năm như vậy, La Quỳnh Thư hầu như có thể tưởng tượng ra bộ dạng khẽ nhíu mày của ông hiện tại.

"Điều tra anh?" Nghe thấy lời của ông La Quỳnh Thư cười lạnh một tiếng, "Anh đừng quá đề cao chính mình, anh ở đâu cùng tôi một chút quan hệ cũng không có."

"Có ý gì?"

"Vừa rồi Tiểu Quai gọi điện thoại cho tôi hỏi chúng ta có phải không ở chung một chỗ không, anh có đúng là bị Tiểu Quai đụng phải hay không?!" La Quỳnh Thư chất vấn, sau khi nói xong câu đó, bên kia điện thoại truyền đến thanh âm thắng lại, chắc là Sở Nghiệp dừng xe vô lề, sau đó nghe thấy ông nói, "Tiểu Quai còn nói cái gì?"

"Nói cái gì anh không cần biết, anh đi đâu tôi mặc kệ, nhưng anh đừng để cho cho Tiểu Quai biết những chuyện hư hỏng kia của anh, anh không biết xấu hổ tôi còn muốn mặt đây!!" Một cái tay khác rất nhanh siết chặt móng tay ghim vào lòng bàn tay, thế nhưng những đau đớn này lại xoa dịu lãnh ý không giải được trong lòng bà.

"Quỳnh Thư…"

"Câm miệng!" La Quỳnh Thư chợt cắt đứt ông, thanh âm bén nhọn, "Đừng gọi tên này, ông không có tư cách! Tôi nói cho anh biết Sở Nghiệp, giấu kỹ tiểu tình nhân của anh đừng để cho Tiểu Quai biết, nếu không đừng trách tôi khiến cho anh và nó thoát ly quan hệ cha con!"

"Cô dám!!"

"Anh có thể thử xem, anh căn bản không xứng làm cha của nó!" Sau khi La Quỳnh Thư nói xong liền cúp điện thoại, tức giận trong lòng khó tiêu tan, vung tay ném điện thoại đập xuống mặt đất, di động rớt xuống thảm mềm mại tưng lên mấy cái, rồi nằm ở dưới gầm bàn.

Sở Nghiệp còn chưa nói dứt lời đã bị cúp điện thoại, La Quỳnh Thư nói khiến cho trong lòng ông mơ hồ có chút bất an, có loại dự cảm bị Sở tô bắt gặp, ông sơ suất quá, vốn nghĩ rằng C thị lớn như vậy sẽ không trùng hợp như vậy đi, thế nhưng ông cư nhiên quên đổi xe, ngay từ đầu ông cũng không nghĩ bồi Dương Giai đến C thị, thế nhưng không chịu nổi cô ấy nhõng nhẽo cọ xát, ôm tâm lý may mắn sẽ không bị Sở Tô gặp phải vẫn là cùng cô ấy đến, thẳng đến vừa rồi La Quỳnh Thư gọi điện thoại đến ông mới có chút bất an, nếu quả như thật bị bắt gặp, ông thực sự không biết phải mang biểu tình gì đối mặt với con trai duy nhất của chính mình.

Tìm ra số điện thoại của Sở Tô, lại thật lâu không có nhấn xuống, lúc này gọi điện thoại luôn có cảm giác giấu đầu hở đuôi, trong lời nói của La Quỳnh Thư lạnh lùng tức giận cũng làm cho ông cảm thấy vô lực, là từ khi nào thì hai người vợ chồng bọn ông lại bắt đầu biến thành cái bộ dạng này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!